Hô Diên Đại Quan bỗng khẽ than: “Tiểu tử ngốc, ta bắt đầu không dám mong ngươi đời này vượt qua được Từ Phượng Niên nữa rồi, nhưng ngươi nhất định phải bám sát gót hắn đấy.”
Thiết Mộc Điệp Nhi nín thinh hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói ra câu nói tận đáy lòng.
“Thiết Mộc Điệp Nhi ta, kiếm của ta, kiếm thuật của ta, ngay từ đầu đã là độc nhất vô nhị trên đời này. Ta không cần phải học theo ai cả.”
Hô Diên Đại Quan nghe vậy thì ngẩn ra, quay đầu nhìn chàng trai trẻ cũng từ Bắc Mãng bước ra giống mình, vỗ vỗ vai hắn: “Là ta coi thường ngươi rồi. Rất tốt.”
Hô Diên Đại Quan xoa cằm, ra vẻ nghiêm trang nói: “Thảo nào Hô Diên Đại Quan ta lại chọn trúng ngươi, hóa ra là do tính tình giống nhau. Hại lão tử những năm nay ở Ly Dương cứ thỉnh thoảng lại phải tự hỏi lòng, có phải năm xưa bị mỡ heo che tâm, lại thêm mắt chó bị mù mới đi chỉ điểm cho ngươi hay không. Chỉ dựa vào điểm này thôi, tiểu tử ngươi sau này làm thiên hạ đệ nhất là cái chắc rồi!”
