Bùi Nam Vi chợt nói: "Vừa nghe quân tình từ Hồ Lô Khẩu báo về, bảo rằng Ngọa Cung thành và Loan Hạc thành đã bị man tử Bắc Mãng công phá trong nháy mắt. Ta cứ tưởng chàng sẽ sai điệp tử nhắn ta dời về Thanh Lương sơn chứ. Hai hôm nay, huyện thành Bích Sơn đâu đâu cũng đồn chàng đích thân dẫn binh ra ngoài Hồ Lô Khẩu, giết rất nhiều man tử. Vậy có phải ta không cần đến Lương Châu nữa không?"
Từ Phượng Niên cười đáp: "Không thích thì không cần về. Nói thật với nàng, nếu đại quân Bắc Mãng thực sự nam hạ, trong bốn châu Bắc Lương, U Châu sẽ là nơi cuối cùng bị ảnh hưởng."
Bùi Nam Vi thắc mắc: "Còn muộn hơn cả Lương Châu sao?"
Từ Phượng Niên gật đầu: "Do địa thế mà thôi. Ví dụ nhé, U Châu như cái gân gà, vô vị lại cực kỳ khó gặm. Lưu Châu là đĩa khai vị, tuy cay nồng nhưng nếu Bắc Mãng quyết tâm nghiến răng thì vẫn nuốt trôi được. Lăng Châu là bàn sơn hào hải vị, ngặt nỗi nằm hơi xa, đũa của đám man tử không gắp tới được. Vì thế, chiến trường chính của đôi bên chỉ có thể là Lương Châu. Công thủ thành trì, khinh kỵ hai bên tùy cơ hành động, thậm chí có khả năng sẽ xuất hiện màn xung sát quy mô lớn giữa trọng kỵ binh lần đầu tiên trong lịch sử."
Bùi Nam Vi khẽ nói: "Bắc Lương Đạo vẫn là quá nhỏ, dân số cũng không đủ đông."
