TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1582: giọt sương mù (hạ) (1)

Từ Phượng Niên nhận một thiếu niên nghèo khó làm đồ đệ.

Trước khi đến được Võ Đế thành, lúc đã trông thấy Đông Hải, hắn gặp một toán mã tặc nhỏ vượt biên, cứu được một gia đình toàn người già, trẻ mồ côi. Trong đó có một thiếu niên vốn chẳng liên quan, vì không biết trời cao đất dày mà lớn mật ra mặt, suýt bị mã tặc đâm một giáo chết tươi. Từ Phượng Niên tiện tay cứu người xong thì tiếp tục đi về phía Võ Đế thành. Thiếu niên tính tình hoạt bát, tinh ranh lém lỉnh, không hiểu sao lại bám lấy Từ Phượng Niên, có lẽ cho rằng đây chính là anh hùng hảo hán trên giang hồ, bám riết sau xe ngựa mấy ngày liền dai như kẹo mạch nha. Trên đường chạy, vì tiếc đôi giày sẽ bị mài mòn đế nên hắn dứt khoát cởi ra buộc vào thắt lưng. Sức chân của thiếu niên cũng không tệ, cộng thêm xe ngựa của Từ Phượng Niên không vội đi, cứ đi đi dừng dừng, nên dù có lúc bị bỏ lại một quãng xa, cuối cùng hắn vẫn đuổi kịp. Một đêm nọ, Từ Phượng Niên đốt lửa trại bên bờ biển, thiếu niên kiệt sức không dám lại gần, đành co ro ngủ thiếp đi ở đằng xa. Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, thiếu niên mới phát hiện mình đang nằm trong khoang xe. Hắn cẩn thận vén rèm lên, dựa vào vách xe khoanh chân ngồi, nhất thời không biết nên xưng hô với vị công tử kia thế nào, do dự không biết nên gọi là hiệp sĩ hay tiên sinh. Vẫn là vị công tử kia chủ động lên tiếng, hỏi hai câu đầu, thiếu niên đều lắc đầu nguầy nguậy. Câu hỏi thứ ba càng khiến thiếu niên chẳng hiểu mô tê gì cả, là hỏi hắn có muốn làm đồ đệ của y không. Thiếu niên không gật đầu, chỉ đỏ bừng mặt, lí nhí nói mình không trả nổi lễ bái sư. Người kia bảo không sao cả. Cứ thế, hai người bỗng dưng thành sư đồ trên đường đi, cũng chẳng nói với nhau nhiều lời. Thiếu niên tên Vương Sinh, là con nhà chài lưới sinh ra và lớn lên bên bờ biển. Phụ mẫu mất khi ra khơi đánh cá, hắn sống nương tựa vào gia gia. Sau khi lão nhân bệnh mất, thiếu niên rời quê hương. Hắn từ nhỏ đã có sức lực hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa, ngoài ăn xin, khóc mướn, gánh muối lậu, gần như việc gì kiếm ra tiền đồng hắn cũng đều đã làm qua, nên cũng không đến nỗi chết đói.

Thiếu niên Vương Sinh suy cho cùng vẫn còn ở cái tuổi chưa biết tâm kế là gì. Khi biết vị sư phụ từ trên trời rơi xuống này sắp đến Võ Đế thành, hắn vui mừng khôn xiết, cái miệng líu lo không ngừng. Bản tính thiếu niên chân chất, lòng dạ như trẻ thơ, khả năng nhìn thấu lòng người không bằng bậc lão giang hồ, nhưng nhận biết ai tốt ai xấu thì ngược lại rất chuẩn xác. Hắn và sư phụ chung đụng mấy ngày, biết sư phụ hẳn là người dễ nói chuyện, nên lòng kính trọng nhiều hơn là sợ hãi. Nhưng điều khiến thiếu niên hơi tiếc nuối là vị sư phụ trẻ tuổi có dung mạo dường như còn đẹp hơn cả nữ tử này lại không thích nói chuyện cho lắm. Phần lớn thời gian đều là hắn tự nói một mình. Sau khi moi hết ruột gan kể sạch những giai thoại giang hồ nghe lỏm được, hắn chỉ đành kể lại những câu chuyện cũ rích nghe từ các bậc cha chú trong làng. May mà vị sư phụ bị mất đi sự yên tĩnh cũng không so đo với hắn, còn truyền thụ cho hắn một bộ khẩu quyết tối nghĩa và miên nhu quyền pháp. Khẩu quyết khó nhớ khiến hắn đau cả đầu, còn quyền pháp thì chỉ toàn những chiêu thức mềm oặt yếu ớt. Nhưng thiếu niên biết đủ nên thấy vui, có thể thật sự học được võ công đã là mãn nguyện lắm rồi. Năm kia mới rời quê, tại một sạp hàng ở Kiếm Châu, hắn thấy một lão nhân bán bí kíp. Hắn bèn dốc hết ba lạng bạc vụn khó khăn lắm mới dành dụm được đưa cả cho lão. Lão nhân cũng dễ tính, mở sọt tre ra mặc cho hắn lựa chọn. Hắn không biết chữ, nhưng nghe lão tiền bối đọc tên sách, quyển nào nghe cũng như tuyệt thế võ công, tạo cho người ta cảm giác chỉ cần luyện thành một hai chiêu trong đó là có thể vang danh giang hồ. Cuối cùng, Vương Sinh chọn một quyển kiếm phổ. Thiếu niên mới bước chân ra giang hồ chưa rành sự đời, nhưng dẫu sao cũng không phải kẻ ngốc, rất nhanh đã biết đó là bí kíp giả. Nhưng hắn cũng không tức giận, vẫn luôn giấu quyển kiếm phổ vớ vẩn đó trong lòng, coi như nhờ nó mà nhận biết được hơn trăm mặt chữ.

Chỉ còn một ngày đường là tới Võ Đế thành, gió biển thổi nhẹ, thủy triều lên xuống, dễ dàng xua đi cái nóng oi ả đầu hạ. Thiếu niên Vương Sinh vốn lớn lên bên bờ biển, không thấy gió biển có mùi tanh mà chỉ cảm thấy quen thuộc và dễ chịu. Có lẽ vì xa quê mấy năm, nhớ về những người thân đã khuất, Vương Sinh bỗng trầm mặc.

Sở dĩ Từ Phượng Niên không trò chuyện cùng đồ đệ này, không phải vì hối hận đã thu nhận đệ tử đầu tiên trong đời, cũng chẳng chê hắn tư chất tầm thường, mà bởi trong lòng có chút dở khóc dở cười. Sau khi tiếp xúc, hắn mới phát hiện thiếu niên thân hình rắn rỏi này lại là nữ nhi, điều kỳ lạ là khí cơ mạch tượng của nàng, chẳng hề giống quỹ đạo lưu chuyển của nữ tử chút nào. Nữ tử luyện võ, so với nam tử càng nhiều chông gai và bình cảnh. Trong Phật giáo có câu nữ thân không thể thành Phật, trong Đạo môn, nữ chân nhân cũng hiếm như lông phượng sừng lân, tất cả đều có nguyên do cả. Trăm năm qua, nữ tử kiếm tiên chỉ có một mình mẫu thân hắn, ngược dòng ba trăm năm về trước cũng chỉ có thêm một vị. Nếu không bàn về kiếm, nữ tử lọt vào hàng nhất phẩm cao thủ cũng vẫn đếm trên đầu ngón tay. Một trong tứ đại tông sư năm xưa là Phong Đô Lục Bào, còn giang hồ hiện tại lại có vẻ âm khí nặng hơn trước một chút, có Lạc Dương và Hiên Viên Thanh Phong, cùng với Lâm Nha, đồ đệ của Vương Tiên Chi mà hắn chưa từng gặp mặt. Nữ tử mang tướng nam, cũng giống như người nam mang tướng bắc, đều là phúc lộc. Tư chất của đồ đệ Vương Sinh kỳ thực cũng không tệ, nhưng Từ Phượng Niên trước sau khi luyện võ đã thấy quá nhiều cảnh đời trên giang hồ, những kẻ tư chất xuất chúng thường lúc nhỏ tài giỏi, lớn lên chưa chắc đã thành công. Việc luyện võ, hậu kình là yếu tố tối quan trọng, hậu kình đủ, cơ duyên nhiều, hai điều này thiếu một cũng không được, mới có thể đại khí vãn thành.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất