Vài kỵ mã phi nhanh ra khỏi Thái An thành, đều là dịch tốt tinh nhuệ nhất của Ly Dương, dịch mã đang cưỡi lại là hãn huyết bảo mã mà hoàng đế yêu quý. Dịch kỵ phi nước đại trên đại lộ Ngự Nhai, nơi họ đi qua, không một ai dám cản trở.🎀ൠ 🍭🐉
Tên dịch kỵ dẫn đầu mang theo một đạo thánh chỉ tám trăm dặm khẩn cấp.
Thánh chỉ không hợp với lễ chế, ngoài việc được đóng một phương quốc tỷ đại ấn của thiên tử Ly Dương, trên tấm lụa vàng chỉ có vỏn vẹn bốn chữ: hoặc chiến, hoặc thoái.
Khi dịch kỵ phi nhanh ra khỏi thành, vừa vặn có một người chậm rãi bước vào cổng thành phía nam. Hãn huyết bảo mã lại xuyên thẳng qua thân thể người này, không có cảnh người ngã ngựa văng, cũng chẳng có cảnh máu thịt be bét. Kỵ sĩ tiếp tục đi về phía nam để đưa mật chỉ khẩn cấp, còn vị khách tới Thái An thành kia vẫn bình an vô sự đi vào. Thậm chí không có giáp sĩ tuần thành nào bắt giữ người này, tất cả giáp sĩ và dân chúng gần cửa nam đều như không nhìn thấy hắn. Sau khi vào thành, hắn đi một mạch đến Hạ Mã Ngôi dịch quán, dừng chân dưới một cây long trảo hòe, thấy mười bốn nam tử đeo đao lần lượt bước ra khỏi dịch quán chuyên dùng cho Từ gia tướng sĩ đóng quân tại kinh thành, rồi cùng lên ngựa đi về phía hoàng thành. Nam tử trẻ tuổi dưới cây long trảo hòe theo sau, như tiên nhân ngự phong, từ đầu đến cuối, không một ai nhìn hắn một cái.
Nhưng hắn nhận ra họ, hoặc nói đúng hơn là đoán được thân phận của từng người. Lão nhân dẫn đầu đội kỵ mã tên là Phùng Lĩnh, xuất thân từ thảo khấu Liêu Đông, một mãnh tướng bộ binh dưới trướng Từ Hiểu, đã ngoài sáu mươi tuổi, năm kia nhờ quân công thực thụ mà được phong làm quan tam phẩm ở kinh thành. Phải biết rằng, đầu hè năm ngoái, Từ Hiểu lập công diệt quốc cũng chỉ được phong nhị phẩm.
