Đạo nhân đứng bên bờ xem kiếm, tán thưởng không ngớt. Kiếm ý và kiếm khí trong chiêu này của Vương Tiểu Bình đều đủ để xưng là đỉnh cao của kiếm sĩ đương thời, đã không còn có thể gọi đơn thuần là phù kiếm hay kiếm chiêu.
Sở dĩ các thế hệ kiếm khách có thể xuất hiện lớp lớp trong võ lâm, là vì một nguyên nhân rất quan trọng: kiếm đạo tông sư khi hứng khởi thường có thể bỏ qua cảnh giới. Nhị phẩm tiểu tông sư có thể một kiếm đạt đến chỉ huyền, kiếm sĩ chỉ huyền cũng có thể một kiếm bước vào thiên tượng, thậm chí liên tục phá vỡ bình cảnh, trực tiếp đạt tới đẳng cấp lục địa thần tiên.
Thanh sắc trường long trông vô cùng sống động kia dài đến trăm trượng, lơ lửng bên cạnh hắn, giống như Vương Tiểu Bình đang vác một thanh kiếm trên vai.
Khi vị đạo sĩ đại huyền thông của Võ Đang sơn rút cạn một đoạn sông, những con thuyền nghiêng ngả trên mặt nước bị dòng nước phía sau đẩy dồn vào Quảng Lăng thủy đạo, đúng lúc có thể nhìn thấy cảnh tượng kinh tâm động phách này. Ai nấy đều tâm thần chấn động, có lẽ vì ý khí của Vương Tiểu Bình vô cùng trung chính và ôn hòa nên tất cả người xem đều kinh ngạc chứ không hề sợ hãi. Khi dòng sông cuồn cuộn vạn dặm lại lấp đầy thủy đạo, hành khách trên đò vừa hay có cơ hội chiêm ngưỡng tiên nhân phong thái. Một số độ khách vốn định đi ngược dòng cũng nhao nhao móc bạc ra, sống chết yêu cầu chủ thuyền quay đầu, xuôi theo dòng nước. Bọn họ không sợ bị vạ lây là vì phát hiện mũi kiếm đã bắt đầu chuyển hướng về phía bờ, mà lão già áo gai vốn đứng trên sông cũng lướt ngang lên bờ, cùng nhau thay đổi chiến trường.
Mũi chân Vương Tiên Chi vừa chạm đất, thanh kiếm đã lao thẳng tới, khoảng cách giữa người và kiếm chưa đầy ba trượng.
