Vương Lục Đình có chút ảm đạm, việc này cũng giống như chuyện tình cảm nam nữ, có một nữ tử rõ ràng rất tốt, nhưng lại không thể nào thích được.
Hai người rời khỏi tửu lâu vẫn còn náo nhiệt, so với Lăng Châu thành trước đây, rõ ràng đã có thêm rất nhiều sĩ tử phong nhã mũ cao áo rộng nói giọng ngoại tỉnh. Vương Lục Đình lòng trĩu nặng, đi vào một con hẻm vắng vẻ. Tôn Dần không thích phô trương xa hoa, Vương Lục Đình bèn tìm cho hắn một căn nhà sạch sẽ ẩn trong con hẻm này. Tôn Dần đã có hơi men, tự giễu nói: "Trường đoản thuật mà Tôn Dần ta học, chính phản kinh mà ta viết, tự nhận không đi theo lối mòn, vượt qua cả người xưa. Tiếc là lại giống như đồ long kỹ bị người đời chế giễu trong điển tịch, ở Bắc Lương đúng là vô dụng. Lục Đình, ngươi không cần khuyên ta nữa, từ chối lời mời của điện hạ, làm một thục sư ở Tử Kim Vương thị cũng có thể khiến điện hạ vì cảm thấy thiếu nợ mà nhìn ngươi bằng con mắt khác vài phần, coi như Tôn Dần ta trả ơn cho Tử Kim Vương thị đã che chở những năm qua."
Vương Lục Đình nghiến răng nói: "Tôn Dần, tài học của ngươi sao có thể cả đời làm một thục sư? Trên thanh sử, thiếu Vương Lục Đình là lẽ dĩ nhiên, nhưng thiếu ngươi Tôn Dần thì vạn vạn lần không được! Đợi ta làm được chủ quan Kim Lũ chức tạo, liều chết cũng phải đưa ngươi đến..."
Chưa đợi Vương Lục Đình nói xong, Tôn Dần đã giận dữ quát: "Câm miệng!"
Khu dân cư này có ngõ hẻm ngang dọc đan xen, nhưng khi đêm xuống lại vắng vẻ tĩnh mịch. Một tiếng ho từ góc tối ở chỗ rẽ liền trở nên đặc biệt chói tai. Vương Lục Đình như bị sét đánh, mặt không còn chút máu. Tôn Dần thở dài một tiếng, hai người họ dừng bước, nhìn thấy một công tử trẻ tuổi đội mũ nỉ da chồn bước ra từ trong bóng tối, tươi cười đón hai người.
