Đạo quán, là nơi để quan sát Đạo. Người xuất gia, là người xuất thế. Đạo quán cứ thành thật quan sát Đạo, người xuất gia cứ an phận xuất thế, vốn không nên can dự quá sâu vào chuyện trần tục.
Đừng quên, đây là Bắc Lương, kẻ đầu sỏ từng khiến nhân sĩ giang hồ trở thành chuột chạy qua đường, những năm nay không ở biên cảnh tuần tra thì cũng ở trên Thanh Lương sơn, lạnh lùng quan sát khắp Bắc Lương.
Thanh Vinh quán ở Hoàng Nam quận nổi tiếng khắp Bắc Lương vì có cây cổ thụ chọc trời, con đường đến đạo quán dâng hương rợp bóng cây xanh, là nơi tuyệt vời để các quan to quý nhân trong quận tránh nóng mùa hè. Vì Bắc Lương vương phủ được xây trên Thanh Lương sơn, Thanh Vinh quán lại được mệnh danh là "Tiểu Thanh Lương". Thanh Vinh quán trước nay có quan hệ sâu sắc với các quan viên lớn nhỏ ở Hoàng Nam quận, như vị công tào đại nhân Vương Hi Hoa sùng bái Hoàng Lão, tuy không có độ sư nhưng đã bái giám viện quán chủ Thanh Hòe đạo nhân làm “tiên sinh”. Hơn nữa, vị đạo nhân tuổi đã cổ lai hy này cũng là bạn bè nhiều năm với chính địch của Vương Hi Hoa là thái thú Tống Nham. Tống Nham không vì Vương Hi Hoa bái vị đạo sĩ này làm tiên sinh mà xa lánh Thanh Vinh quán, xem ra Thanh Hòe chân nhân quả có phong thái tiên nhân mà người thường không bì được. Nay Ly Dương diệt Phật, chỉ có ba châu Bắc Lương đạo là thân Phật, rất nhiều tăng nhân hòa thượng tranh nhau đổ về Bắc Lương lánh nạn. Thanh Vinh quán cũng mở rộng cửa “tránh nóng”, đa phần là ai đến cũng không từ chối. May mà hương khói của Thanh Vinh quán thịnh vượng, nếu không e rằng sẽ bị nhiều miệng ăn như vậy làm cho kiệt quệ. Trong số các tăng lữ tá túc tại Thanh Vinh quán, nổi tiếng nhất là danh tăng Hoàng Đăng thiền sư từ Giang Nam đạo đến. Nửa năm nay, một tăng một đạo cùng nhau trao đổi, những cuộc tranh luận Phật đạo của hai người không hề đóng cửa, khiến cho sĩ tử Hoàng Nam quận đổ xô tới, bất kể có nghe hiểu hay không, dường như không đến nghe một lần thì sẽ trở nên dung tục không chịu nổi.
Đêm xuống, màn đêm của đạo quán xanh gần như mực, chỉ có một nơi treo đèn lồng, ánh đèn leo lét. Có hai khúc nhạc lạ không tránh vẻ dung tục thay nhau vang lên, mới nghe thì lạc điệu sai nhịp, lắng tai nghe kỹ lại có lẽ sẽ cảm nhận được chút hương vị độc đáo.
Lão đạo nhân tóc hạc da mồi, trong lòng ôm một cây phất trần, dựa lưng vào cột hành lang ngồi bệt dưới đất, chính là Thanh Hòe đạo nhân tinh thông trai tiêu khoa nghi. Bên cạnh có một lão tăng hai tay vỗ nhẹ, đang hát đến câu “Cướp bùn trong miệng én, cạo lớp vàng trên mặt Phật, lóc thịt trên chân muỗi…”, lão chính là Hoàng Đăng thiền sư lưu lạc từ Giang Nam đạo đến Bắc Lương trong cơn đại nạn diệt Phật.
