Rượu Lục Nghĩ là thứ rượu bình dân, ở Bắc Lương đâu đâu cũng có, Thảo Trữn nhanh chóng mang đến bốn vò. Từ Phượng Niên và Vương Vân Thư đương nhiên chia nhau hai vò, Thảo Trữn tự mình lấy một vò, Tuyết Y không giỏi uống rượu, vò cuối cùng được đưa cho nữ tử đội mũ điêu giả trang thành thư đồng áo xanh. Lúc đưa rượu, Thảo Trữn bỗng sững người, trên đời lại có người con gái xinh đẹp đến nhường này sao? Chẳng lẽ có thể so bì với cả Lý Song Giáp ở Tương Phàn thành? Từ Yển Binh đã đóng cửa lại, trở thành một vị môn thần hỉ nộ không lộ ra mặt. Từ Phượng Niên dùng hai ngón tay xách vò rượu nhỏ, khẽ lắc lư, tinh quái hỏi: “Bây giờ còn ghi hận Lý Hàn Lâm không?”
Vương Vân Thư vừa uống một ngụm rượu để trấn tĩnh, trước đây hắn chưa bao giờ đụng đến rượu Lục Nghĩ, nhưng được uống cùng thế tử điện hạ, đừng nói là rượu Lục Nghĩ miễn cưỡng nuốt trôi, dù là bã rượu cũng có thể sinh ra hào tình một say mới thôi. Bất thình lình nghe câu nói đúng ngay tử huyệt của mình, một ngụm rượu suýt nữa thì phun ra, vội vàng nuốt ngụm rượu mạnh vào bụng. Rượu đã xuống dạ dày, nhưng trái tim lại bị treo lên tận cổ họng, hắn cẩn thận cười khổ nói: “Đâu dám, Lý công tử đã vang danh lập nghiệp ở biên cảnh, Vân Thư đừng nói là ghi thù, dù sau này Lý công tử về Hoàng Nam quận tế tổ thăm người thân, ta dắt ngựa cho hắn cũng được. Có điều trước khi rời Hoàng Nam quận, Lý công tử nói sau này chỉ cần thấy ta một lần là sẽ đánh cho phụ thân ta cũng không nhận ra, Vương Vân Thư dù có lòng tạ tội, cũng thật sự không dám đến trước mặt Lý công tử ăn một trận đòn.”
Thảo Trữn tự cho rằng mình đã nắm được mấu chốt, vị nam tử trẻ tuổi đến từ châu thành Lăng Châu này chắc chắn có giao tình với công tử Lý Hàn Lâm của kinh lược sứ đại nhân, biết đâu còn là họ hàng vãn bối của kinh lược sứ đại nhân, thế nên mới dọa Vương Vân Thư sợ mất hồn mất vía. Từ Phượng Niên gật đầu, tỏ vẻ tin lời Vương Vân Thư, rồi như lơ đãng hỏi: “Nghe nói ngươi có một người nghĩa huynh, làm đô úy ở Hoàng Nam quận, nắm một doanh binh mã, dưới trướng có ba bốn trăm giáp sĩ, toàn là khinh kỵ, chiến mã đều là loại Ất hạng trung thượng, đặt ở U Lương biên cảnh cũng không hề thua kém, tinh nhuệ thiện chiến hơn xa binh lính của hiệu úy trong quận?”
Vương Vân Thư gãi đầu cười hì hì, vẻ mặt thành thật toe toét nói: “Toàn là đám lính kiểng dùng bạc nuôi ra, đẹp mắt thì chắc chắn là đẹp mắt, chứ thật sự ra biên cảnh dạo một vòng, liều mạng với đám man tử thì ta thấy khó lắm, toàn là tân binh chưa từng ra trận. Nhưng nói thật, rất nhiều người là đệ tử chân truyền của các bang phái ở Hoàng Nam quận, đánh trận thì không được, nhưng đánh nhau thì rất có nghề. Mấy chuyện xấu trong nhà này, Từ công tử đã hỏi, ta cũng chỉ có thể nói thật. Nếu có chỗ nào sai, Từ công tử cứ nói cho Vương Vân Thư nghe, quay về ta sẽ nói rõ với phụ thân ta và nghĩa huynh, tóm lại là bảo đảm mọi việc đều thuận theo ý của Từ công tử, không sai một ly.”
Thảo Trữn nghe không sót một chữ, càng thêm kinh ngạc. Lẽ nào vị công tử Lăng Châu này không chỉ đơn giản là hậu bối có quan hệ họ hàng với Lý gia? Nếu không sao có thể chỉ tay năm ngón vào quân chính của Hoàng Nam quận? Tranh chấp giữa đám công tử bột, cùng lắm cũng chỉ là đánh nhau, hai bên mời cao thủ, đánh đến trời đất tối tăm, lợi hại nhất cũng chẳng qua là để binh sĩ áo giáp chỉnh tề làm kẻ giúp sức, tuyệt đối không có chuyện nghiêm trọng đến mức làm lung lay cả nền tảng gia tộc. Trong ấn tượng của tiểu chưởng ban Đào Tai Lâu, thật sự chưa có vị thiếu gia đời thứ hai nào ở Hoàng Nam quận có thể vượt mặt cha chú để thách thức những lão làng trên quan trường. Hoàng Nam quận là kho lương của Bắc Lương, những vị quan lão gia có thể tác oai tác quái ở đây đều không đơn giản, chưa nói đến thái thú Tống Nham thủ đoạn sắc bén, Vương công tào cũng nổi tiếng là người kín kẽ không một khe hở, có thể nói ai nấy đều là tổ ong vò vẽ.
