Chương chín nghìn chữ. Tháng này mười bảy ngày tuy mới cập nhật mười tám chương, chỉ mới bù lại được một trong năm chương còn nợ của tháng trước. Nhưng mười tám chương đã có tổng cộng chín vạn chữ, mỗi chương trung bình gần năm nghìn chữ. Ta nghĩ nợ thì vẫn phải cố gắng trả, hơn nữa, việc bù chương mà không cố ý tách chương ra cũng là một nỗ lực. Sau này sẽ không nói chuyện cập nhật trong chương nữa, dù sao cũng sẽ ghi nhớ trong lòng.
Trời vào đêm, Hồng Thư Văn hớn hở đi theo Vương Đồng Tước giăng lưới bắt cá, hai người khác của Phượng Tự Doanh ở lại trong viện. Từ Phượng Niên rời khỏi viện, chỉ mang theo Từ Yển Binh và Hô Duyên Quan Âm đã cải trang thành thư đồng, đến một nơi khiến cho bậc quân tử đạo đức vừa khinh bỉ phỉ nhổ, lại vừa thèm thuồng nuốt nước bọt - kỹ viện, vừa hay lại nằm sát con hẻm có thanh lâu mà bọn họ thu lưới ở Hoàng Nam quận. Lăng Châu giàu có, thói quen chơi bời phóng đãng đã thành phong trào, đến nỗi nhiều Bồ Tát thiên nữ được thương nhân bỏ ra số tiền lớn để cung phụng cũng đều có thân hình đầy đặn, đưa mắt trông ngóng, khiến nhiều tăng nhân hòa thượng sau khi xem các bức tượng điêu khắc và bích họa đều phải cảm thán lòng người không còn như xưa.
Đi trong con hẻm lầu xanh đèn đuốc sáng trưng, mùi phấn son nồng nặc, đa số là những hào khách mặc điêu cừu đắc chí kiêu ngạo. Hô Duyên Quan Âm đi theo sau Từ Phượng Niên, chỉ sợ bị lạc. Từ Yển Binh bất kể ở trong hoàn cảnh nào, tâm cảnh cũng đều tĩnh như mặt giếng cổ không gợn sóng, e rằng lúc hắn chứng đạo qua thiên môn cũng vẫn cái bộ dạng này. Là thủ lĩnh hoàn khố một thời của Bắc Lương, Từ Phượng Niên đối với loại chuyện này quen cửa quen nẻo, chọn một tòa Đào Sai Lâu đèn đuốc huy hoàng nhất. Lầu thêu cao ba tầng, đèn lồng treo cao, cũng không giống như kỹ viện bên cạnh sai mấy nữ tử trang điểm đậm ra cửa mời chào khách, ra vẻ ta đây. Từ Phượng Niên vung tay, ném một nén bạc cho gã miết thối của kỹ viện đang đứng ở cửa ứng phó với đủ loại khách khứa. Bạc cũng không cần phải cân đo nặng nhẹ, nháy mắt đã trượt vào trong tay áo gã. Gã trai trẻ này lập tức tươi cười ân cần. Loại người này không hề đơn giản, mắt nhìn tinh tường, miệng lưỡi khéo léo, thân thể khỏe mạnh. Gã từ đầu đến chân đánh giá một lượt, trong lòng đã xác định đây là mấy vị khách quý có thể vung tiền như rác, lập tức cao giọng hô một tiếng, thực chất là đang ngầm báo cho tú bà. Quả nhiên, trong lầu rất nhanh đã có một nữ tử khoan thai bước ra. Nhưng so với dáng vẻ nửa già của phần lớn tú bà thanh lâu, nữ tử này còn rất trẻ. Từ Phượng Niên hỏa nhãn kim tinh, nhìn ra nàng là nữ nhi của chủ kỹ viện, thường gọi là tiểu chưởng ban. Nàng thấy Từ Phượng Niên, dáng vẻ rạng rỡ, ngoan ngoãn nép vào. Từ Phượng Niên không nhân cơ hội sàm sỡ, hai ngón tay kẹp một tờ ngân phiếu, nhét vào khe rãnh trắng nõn giữa chiếc yếm lụa đỏ của nữ tử, mỉm cười nói muốn hai vị thanh quan nhi biết đàn hát, không cần hoa khôi.
Tiểu chưởng ban tâm trạng cực tốt. Làm nghề này của nàng, sợ nhất là gặp phải hai loại khốn nạn, một loại là gia thế lửng lơ, không giàu nứt đố đổ vách, nhưng cũng đủ sức vui vẻ cả tuần nửa tháng, thùng rỗng kêu to, vừa đến thanh lâu là bắt đầu khoe khoang, hận không thể mua hết tất cả các cô nương trong lầu. Còn một loại là túi tiền không rủng rỉnh, lại là công tử nhà quan nhưng quyền thế chẳng ngút trời, ỷ vào gia thế ăn chùa uống chực không nói, còn thích gây chuyện thị phi, cuối cùng không giải quyết được phiền phức, chỉ biết trút giận lên thanh lâu. Vị công tử tóc hoa râm trước mắt này lại khiến người ta ấm lòng, ra tay hào phóng, lại còn biết điều. Bởi vì chi phí cho thanh quan nhi thực ra không kém hơn những hoa khôi trụ cột kia bao nhiêu, hơn nữa còn có thể tăng thêm danh tiếng cho thanh quan nhi, nếu là một thi nhân thư sinh có chút tiếng tăm, cùng các cô nương thơ từ xướng họa vài lần, những thanh quan nhi này cũng sẽ thật sự phất lên. Không cần Từ Phượng Niên nói nhiều, đã mời lên nhã thất tầng ba. Lúc lên lầu, vòng eo con rắn của tiểu chưởng ban có thân hình yểu điệu, uốn éo còn ra sức hơn bình thường. Trong suy nghĩ của nàng, nếu vị công tử tuấn nhã này đề nghị nàng hầu hạ, cho dù ra giá thấp hơn một chút, cũng không phải là không thể. Hán tử Bắc Lương đa số khỏe mạnh thô kệch, người có dáng vẻ và khí chất giống như sĩ tử hào phiệt Giang Nam như hắn, đến cuối cùng làm chuyện đó, cũng nên là nàng mới là người được lợi. Vị công tử kia lên đến tầng ba, chọn một căn phòng trông ra đường. Nàng thiện ý nhắc nhở bên này sẽ hơi ồn ào, nhưng hắn chỉ cười cho qua, tiểu chưởng ban cũng vui vẻ thuận nước đẩy thuyền. Khách nhân bằng lòng tiêu tiền oan, nàng cũng không thể khóc lóc gào thét ngăn cản. Đẩy cửa bước vào, trong phòng vốn đã có một vị thanh quan nhi tuổi xuân đang chờ khách đến. Vị công tử có đôi mắt phượng kia, trước khi nàng ra ngoài gọi người khác đến, đã kéo tay áo nàng lại, không một tiếng động để nàng kẹp lấy một tờ ngân phiếu, cười tủm tỉm nói: "Cưỡi lừa tìm lừa thì tính là sao đây?". Trong mắt tiểu chưởng ban ánh lên một tia vui sướng, biết rõ còn cố hỏi, nũng nịu trêu chọc hỏi vị công tử kia lừa gì tìm lừa. Nhưng vị công tử kia chỉ nói đến đó thì dừng, nhất quyết không nói ra chữ "cưỡi", khẽ gãi ngứa trái tim nàng một lần. Nhưng những gợn sóng nhỏ này, đến và đi vội vã, chắc chắn còn nhanh hơn nhiều so với bọn đầu bạc thương sáp cởi quần mặc quần. Từ Phượng Niên không ngồi xuống. Từ Yển Binh ra khỏi phòng đóng cửa lại, đứng ngay cửa nhắm mắt ngưng thần. Lưng Hô Duyên Quan Âm gần như dựa sát vào tường, nàng đội một chiếc mão chồn thật lớn, cứ nhìn chằm chằm vào đôi ủng của mình. Ánh mắt của tiểu chưởng ban sắc bén, sao có thể không nhận ra đây là một nữ tử. Bắc Lương từ trước đến nay phong khí cởi mở, nữ tử không chỉ là tay lão luyện trong việc cưỡi ngựa giương cung săn bắn, một vài nữ tử hào phóng gan lớn, không những bỏ tiền mời hoa khôi vào phủ đàn hát, mà còn dám đích thân đến thanh lâu dạo chơi. Một vài tiểu thư nhà giàu có sở thích đặc biệt thèm muốn nữ tử, những thanh lâu lớn cũng đã sớm thấy quen không lạ. Một vị hoa khôi của Đào Sai Lâu hơi lớn tuổi nhan sắc phai tàn, cứ dăm ba bữa lại được một quả phụ ở Lăng Châu mời đến "mài gương". Mỗi lần trở về cũng đều dung quang rạng rỡ, tiểu chưởng ban lén hỏi mùi vị thế nào, hoa khôi đáp bằng hai chữ "cực diệu", sau đó thì mọi thứ đều không cần nói cũng hiểu. Thiếu chút nữa khiến tiểu chưởng ban cũng xuân tâm nhộn nhạo, muốn đi thử một lần, đáng tiếc hoa khôi nói vị quả phụ cao không với tới kia thích phụ nhân trạc tuổi nàng, tiểu chưởng ban lúc này mới chán nản bỏ cuộc. Nhân lúc vị công tử cao ráo tuấn dật kia đang thưởng thức một chiếc đảm bình thanh ngoạn cắm mấy cành lạp mai, tiểu chưởng ban tự báo hoa danh là Thảo Trữn. Đừng nói là ở kỹ viện, đây là một cái tên thô tục hiếm thấy dù đặt ở bất cứ đâu. Đồng thời giới thiệu vị thanh quan nhi có quan hệ khá tốt với nàng, tên là Tuyết Y. Trong phòng có một chiếc lồng tre, bên trong có một con vẹt, lông trắng như tuyết. Lúc Thảo Trữn nói chuyện, Từ Phượng Niên sờ qua miệng đảm bình, sau đó cứ nghiêng đầu, ngón tay gõ nhẹ lên thân bình có màu men xanh biếc như trời xanh sau cơn mưa. Không chỉ khiến Thảo Trữn cảm thấy thú vị, ngay cả Tuyết Y rõ ràng còn chưa quen hầu hạ khách nhân kia, trong mắt cũng có chút kinh ngạc, khóe miệng hơi nhếch lên. Ở chốn thanh lâu, đã thấy quá nhiều gã thô kệch toàn thân mùi rượu, thấy quá nhiều lão già xấu xí thân toàn thịt nhão nhưng ánh mắt dâm đãng, thậm chí còn không ít kẻ đọc sách lúc mở cửa thì nho nhã lịch sự, lúc đóng cửa thì vội vàng không thể chờ đợi. Một vị công tử sau khi đóng cửa vẫn còn kiên nhẫn để tâm đến một chiếc đảm bình rẻ tiền như vậy, rất có thể khiến các nàng bật cười.
