Tống Nham dùng giọng điệu bình thản đáp: “Đó là chức trách của bản quan.”
Từ Phượng Niên cười lạnh một tiếng “ồ”, rồi nói: “Cấm tuyệt các dâm tự lớn nhỏ thờ cúng không đúng phép trong quận cũng là chức trách của thái thú đại nhân, Tống đại nhân ở Lăng Châu trước nay luôn nổi tiếng là người làm việc sấm rền gió cuốn, sao lại lơ là chức trách rồi? Hoàng Nam quận có ba tòa từ đường thờ cả người lẫn quỷ, bài vị được thờ cúng không phải anh hồn Bắc Lương, cũng chẳng phải thần minh được triều đình ban sắc phong, rõ ràng là vi phạm lễ chế. Vậy mà một trong số đó, câu đối lại do chính tay Tống đại nhân viết, lẽ nào Tống đại nhân ỷ có kinh lược sứ đại nhân che chở nên biết mà vẫn cố phạm? Nghe nói Tống đại nhân có sở thích sưu tầm sách, mới thu thập được hơn sáu mươi bộ sách cổ độc bản giá trị không nhỏ, không biết dịp cuối năm nay, tòa miếu thờ vi phạm quy chế kia đã hiếu kính Tống đại nhân bao nhiêu hương hỏa?”
Tống Nham uống một ngụm trà, nói: “Chỉ năm trăm lạng thôi, không đáng nhắc đến, còn khối bản sách hay thèm muốn mà chưa thể thu vào túi, lấy làm tiếc.”
Từ Phượng Niên cười nói: “Trong địa hạt dâm tự lan tràn, tham ô trên ba trăm lạng, hai tội gộp lại, chính là tử tội mất đầu. Tống đại nhân muốn dùng cái đầu của mình để giúp bản thế tử dựng nên uy nghiêm ở Lăng Châu đến thế sao?”
Tống Nham không hổ là tảng đá vừa thối vừa cứng trong cái hố xí ở Lăng Châu, vậy mà lại cười nói: “Nếu điện hạ đã mang đao đến cửa, Tống Nham cũng đã nhận tội, vậy thì cũng chỉ là chuyện một nhát đao mà thôi.”
