TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1231: Vương Tiên Chi đến thu quan (1)

Tương Phàn thành, trong lớp áo bạc trắng xóa như một mệnh phụ khoác áo lông chồn, khó mà tưởng tượng được hai mươi năm trước nơi đây lại là một tòa quỷ thành âm u rợn người, tựa như một quả phụ nhà nghèo gả vào hào môn, đột nhiên thay da đổi thịt, không còn chút dáng vẻ bần hàn nào, chỉ toát lên vẻ châu quang bảo khí.

Một cỗ xe ngựa chậm rãi đi trong con hẻm nhỏ sâu và yên tĩnh, tiếng móng ngựa lộc cộc, gõ trên phiến đá xanh tạo thành một chuỗi âm thanh trong trẻo. Người đánh xe là một nữ tử xinh đẹp, ở Tĩnh An Vương phủ được gọi là Hạnh Hoa, ai cũng biết nàng là nha hoàn thân cận của Lục công tử. Cùng với việc vị Lục công tử mù lòa kia ngày càng có địa vị vững chắc ở Tương Phàn, thân phận của nàng cũng theo đó mà lên như diều gặp gió, ngay cả đại quản sự của vương phủ khi trông thấy nàng cũng phải nặn ra nụ cười, chỉ sợ nàng sẽ thì thầm bên tai Lục công tử điều gì không hay. Còn về việc nàng có thật sự thân mật da thịt với Lục công tử hay không, trời mới biết, cả Tĩnh An Vương phủ nào ai không biết Lục công tử là hồng nhân số một trước mặt vị phiên vương trẻ tuổi, ai dám lắm lời bậy bạ, chẳng phải sẽ bị đánh chết bằng loạn côn sao. Tử sĩ Hạnh Hoa, tên thật là Liễu Linh Bảo, cẩn thận vén rèm lên, Lục Hủ bước xuống xe ngựa, đẩy cửa bước vào tiểu viện tư gia này, Hạnh Hoa chỉ có thể ở ngoài sân chờ lệnh, không dám liếc nhìn cổng viện thêm một lần. Tiểu viện hai gian, trong sân vốn được trồng hai cây hải đường, nhưng hải đường ưa nắng không chịu được bóng râm, mà viện này lại khuất nắng, nên một cây đã chết. Lục Hủ đi thẳng đến gian nhà chính, trước khi bước lên bậc thềm, hắn dừng chân lại. Một nữ tử đang đứng canh ở cửa vốn chau mày ủ dột, sau khi thấy Lục Hủ thì từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng, vội vàng bước xuống thềm, giữ một khoảng cách chừng mực, cung kính nói nhỏ: “Ra mắt Lục công tử.”

Lục Hủ nở nụ cười nhàn nhạt, hơi cúi đầu chắp tay, không thiếu lễ tiết. Dù trong lòng hắn chán ghét nữ tử yêu kiều không rõ lai lịch này, cũng chưa bao giờ che giấu điều đó trước mặt vị phiên vương trẻ tuổi, nhưng khi thật sự không thể tránh khỏi việc giao tiếp với nàng, hắn vẫn sẽ không tỏ ra bất hòa ngoài mặt. Trong nhà truyền ra tiếng đồ sứ rơi vỡ loảng xoảng, Lục Hủ ngẩng đầu “nhìn” về phía nhà chính, nhíu mày. Kể từ sau khi pháp tướng Chân Vũ đại đế ở Xuân Thần hồ một chân giẫm lên thuyền, Tĩnh An Vương mất hồn mất vía trở về Tương Phàn thành, đã nhiều ngày không lộ diện, rất nhiều chính sự quan trọng cần phiên vương phê duyệt bằng bút son đều bị trì hoãn. Hắn tuy là mưu sĩ số một không ai tranh cãi của Tĩnh An Vương phủ, nhưng hành vi vượt quyền xưa nay luôn là đại kỵ của mưu sĩ. Nữ tử mím môi thở dài một tiếng: “Xin Lục công tử vào nhà khuyên nhủ vương gia một chút, vương gia trở về đến nay chỉ uống rượu, chưa dùng bữa.”

Lục Hủ gật đầu, bước lên bậc thềm, nữ tử này theo sát phía sau. Nàng có dung mạo đoan trang nhưng ánh mắt lại quyến rũ, cả dáng vẻ lẫn thần thái đều giống hệt vị vương phi đã tuẫn tình theo lão Tĩnh An Vương quá cố. Nàng nhẹ nhàng đẩy cửa giúp Lục Hủ. Trong phòng, Triệu Tuần tóc tai bù xù, dựa lưng vào tường ngồi trong góc, bên cạnh lăn lóc hơn mười vò rượu, người đầy mùi rượu, đâu còn chút phong thái nào của một phiên vương. Sau khi thấy Lục Hủ, hắn đầu tiên là hổ thẹn không yên, sau đó là thẹn quá hóa giận, ngón tay run rẩy nhấc vò rượu lên, vò rượu đã cạn. Vị phiên vương trẻ tuổi có danh tiếng ở Tương Phàn sắp đuổi kịp phụ vương mình ngửa đầu chờ nửa ngày cũng không đợi được giọt rượu nào, bèn ném vò rượu đi, rồi đập nát bình sứ duy nhất còn lại trên kệ tủ.

Lục Hủ mắt mù nhưng tâm không mù, hắn không hề ngạc nhiên trước sự suy sụp của Triệu Tuần. Vị thế tử điện hạ này cả đời chưa từng trải qua sóng gió gì lớn, sau khi may mắn trở thành tân Tĩnh An Vương lại càng thuận buồm xuôi gió, thế nhưng ngay lúc đang dần bước lên đỉnh cao, lại bị kẻ địch mà trong lòng hắn căm hận nhất dùng tư thái gần như vô địch thiên hạ chà đạp lên tôn nghiêm. Lục Hủ không lên tiếng an ủi, mà xoay người đưa tay, nhận lấy một vò rượu mới từ tay nữ tử, ngồi xuống đối diện Triệu Tuần, đưa cho vị phiên vương trẻ tuổi chỉ dám trốn ở đây mượn rượu giải sầu. Nghe thấy tiếng bước chân của nữ tử ra khỏi phòng cùng tiếng đóng cửa, hắn mới chậm rãi nói: “Bắc Lương thế tử quả thực là Chân Vũ đại đế chuyển thế, đó mới là chuyện tốt.”

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất