Một người đột ngột phá tường bay ra khỏi thành, khiến các kiếm khách của Kiếm Trì đang ở ngoài tường thành thu lại từng thanh tàng kiếm đều giật nảy mình. Sau khi nhận ra gương mặt nửa quen nửa lạ của người trẻ tuổi kia, họ mới thở phào nhẹ nhõm, ban đầu họ còn tưởng rằng tông chủ, người mà họ xem là một trong tam đại kiếm đạo đương thời, đã bị người ta đánh bay ra khỏi thành. Chuyến này dốc toàn bộ lực lượng rời Kiếm Trì, một nhóm nhỏ đi theo Lý Ý Bạch đến Khoái Tuyết Sơn Trang, còn nhóm tinh nhuệ đông đảo này thì theo tông chủ hành sự bí mật. Khi đến gần thành này, họ mới thay nhau chuyền tay một bức họa, tông chủ nói ngắn gọn súc tích, hễ thấy người trong tranh thì giết không tha. Mấy kiếm khách cưỡi ngựa gần đó cũng nhanh chóng vây lại, cùng với tiếng vang từ bí thuật gõ kiếm độc đáo của Kiếm Tông, liên tục có kiếm khách nghe tin mà phi ngựa đến đây. Nhân vật trên bức họa ở ngay gần đó dường như bị trọng thương, gắng gượng một lúc vẫn không thể đứng dậy, đành ngồi bệt xuống đất, dung mạo khô héo, khí sắc u ám, rõ ràng đã rơi vào tình trạng thê thảm khi hồn phách, tinh khí thần đều đang dao động dữ dội.
Hắn không để ý đến các kiếm khách Kiếm Trì đang thu hẹp vòng vây, hai tay nắm quyền chống xuống đất, nhìn chằm chằm vào lão nhân áo gấm ở phía bên kia lỗ thủng trên tường thành. Quanh năm sống trong cảnh giàu sang ở tòa thành đứng đầu thiên hạ, lại ở địa vị cao, khiến lão nhân tuổi đã cao lại tích tụ uy thế sâu nặng. Khí thế của hai người trong và ngoài thành, cao thấp đã rõ. Trong ánh sáng âm u, Liễu Hao Sư với thân hình hùng vĩ không thua kém nam tử tráng kiện phương Bắc chậm rãi bước ra, khiến cho đám người Kiếm Trì đều có cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở. Mấy người có tu vi kiếm thuật cao nhất mới ngăn được con ngựa dưới thân có xu hướng lùi lại, còn đa số kiếm khách đều bất giác theo ngựa lùi về sau. Liễu Hao Sư trong lòng cười lạnh, tiểu tử này tinh ranh quỷ quyệt hơn hai mươi năm, thậm chí lần trước ở Thái An thành còn sống sót rời đi, không ngờ lại đắc ý quên mình, liên tục đi những nước cờ ngu xuẩn, kết quả chỉ có thể tự tìm đường chết. Vừa rồi nếu không phải hắn che chắn bên cạnh nữ ma đầu kia, Liễu Hao Sư đã có thể phối hợp với một chiêu địa tiên nhất kiếm tâm ý tương thông của Tống Niệm Khanh, gây trọng thương cho tân giáo chủ Trục Lộc sơn. Nếu tiểu tử này thông minh một chút, sớm dứt khoát ra khỏi thành bỏ trốn, mặc cho Lạc Dương cầm chân lão và Tống Niệm Khanh, tuy là cửu tử nhất sinh nhưng dù sao vẫn còn một tia hy vọng sống. Đã tiểu tử này tự mình không muốn sống, Liễu Hao Sư cũng không khách sáo với hắn nữa. Quãng đường bốn năm dặm, Liễu Hao Sư thân là cao thủ Thiên Tượng cảnh không chỉ đánh tan luồng khí cơ dồi dào mà tiểu tử kia liều mạng bảo vệ cơ thể, mà còn thuận thế trảm thảo trừ căn, dựa vào cảm tri Thiên Tượng nhạy bén, trực tiếp kéo đóa đại hoàng đình kim liên mới nở được một nửa trong cơ thể hắn ra khỏi đan điền. Đây quả thực là một niềm vui bất ngờ quá lớn, ngay cả Liễu Hao Sư đã quen sóng gió cũng không nhịn được muốn ngửa mặt lên trời cười to. Mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi có được lại chẳng tốn công! Năm đó ở kinh thành vây giết nữ tử kiếm tiên kia thất bại trong gang tấc, bao nhiêu năm nay lão vẫn luôn ăn không ngon ngủ không yên. Nay không chỉ Từ què mười phần thì có đến tám chín phần đại hạn sắp tới, nếu còn có thể giết được người trẻ tuổi vốn dĩ nên chết từ trong bụng mẹ này, vậy mới thực sự không còn nỗi lo về sau. Nam Dương Liễu thị, nơi tôn lão làm lão tổ tông, chưa biết chừng có thể vượt lên, trở thành một hào phiệt cao môn mới nổi sau khói lửa Xuân Thu. Liễu Hao Sư từ trong thành đi ra ngoài, từ khoảnh khắc tách đoá kim liên là nền tảng của đại hoàng đình, lão đã âm thầm ra tay không ngừng nghỉ, hai tay trong ống tay áo liên tục âm thầm bấm ngón tay, xé nát hoàn toàn luồng khí cơ đang vỡ đê tán loạn xung quanh người trẻ tuổi, không cho chúng có cơ hội tạo thành thế mới.
Thái An thành có hai đại cao thủ, Hàn Điêu Tự ở ngoài sáng, Liễu Hao Sư ở trong tối. Thân phận hai người khác biệt, thủ đoạn cũng không giống nhau, nhưng có một điểm cực kỳ tương đồng, đó là đều lười để tâm đến đạo nghĩa giang hồ, rất thực dụng, giống hệt thủ đoạn trị quốc của Trương Cự Lộc. Liễu Hao Sư không vì thân phận tiền bối mà do dự thiếu quyết đoán, không vì nắm chắc phần thắng mà lơ là cảnh giác. Mắt thấy khí số của người trẻ tuổi tóc bạc kia đang dần tan biến dưới những cú bấm ngón tay của mình, ánh mắt Liễu Hao Sư nóng rực, tựa như khui một vò rượu ngon đã ủ hơn hai mươi năm, một hơi uống cạn, thật là sảng khoái tột cùng.
Từ Phượng Niên gắng gượng muốn đứng dậy, liền bị Liễu Hao Sư đang lạnh lùng đứng nhìn tung một cước vào hư không, tựa như đá trúng mặt, bay ngược về sau mấy trượng. Liễu Hao Sư tiếp tục tiến lên, mỗi bước chân hạ xuống, trông có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng thực chất đều lay động thiên địa khí tượng, giẫm mạnh lên cơ thể và luồng khí cơ hỗn loạn của Từ Phượng Niên. Liễu Hao Sư bình thản nói: "Âm vật đã giúp ngươi tung hoành ở Thái An thành, trên Xuân Thần hồ lại nuốt chửng tử kim khí vận của Sơ đại thiên sư Long Hổ sơn, lúc này no đến mức khó yên, vẫn chưa tiêu hóa hết, đang đúng vào thời khắc suy yếu khi âm dương giao thế. Đã có ý định dựa vào nó làm át chủ bài đối phó lão phu, thì nên ngoan ngoãn ẩn mình, thành thật co đầu rụt cổ lại, tại sao còn phải giúp nữ tử của Trục Lộc sơn kia đỡ một đòn của lão phu? Dù có gắng gượng thêm được vài nén hương nữa cũng còn hơn bây giờ, để nó phải trơ mắt nhìn ngươi cùng chịu tội, mà chỉ có thể trốn một bên bó tay chịu trói, không ngừng truyền tu vi cho ngươi để cố gắng kéo dài mạng sống một cách vô ích, mặc cho lão phu từng cước từng cước, vừa giẫm lên người ngươi, cũng là giẫm lên hồn phách của con âm vật này. Lão phu cả đời này tuy giết người vô số, cao thủ thành danh không đếm xuể, cùng với con nhân miêu kia liên thủ, cứng rắn đè đầu giang hồ Ly Dương, nhưng vẫn là lần đầu tiên được tùy ý ngược sát một cao thủ Thiên Tượng cảnh như thế này, thật thú vị."
Liễu Hao Sư từng bước tiến tới, mỗi bước đi, xung quanh Từ Phượng Niên lại vang lên một tiếng trầm đục, bụi đất tung bay.
