TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1209: Ngươi mời thần tiên ta mời Chân Vũ (2)

Trong quán, người đứng đầu về bối phận và chưởng quản giới luật của Võ Đang là Trần Diêu, đang đứng trang nghiêm ngoài ngưỡng cửa, nhìn vào pho tượng Chân Vũ đại đế trong điện. Bên cạnh lão là Tống Tri Mệnh, người đã hơn một trăm bốn mươi tuổi và trải qua bốn đời chưởng giáo, cùng với Du Hưng Thụy, sư phụ của Lý Ngọc Phủ, chưởng giáo Võ Đang hiện nay.

Thần sắc của ba vị chân nhân đều vô cùng ngưng trọng, Du Hưng Thụy tính tình không giấu được lời, nhẹ giọng hỏi hai vị sư huynh: “Thế tử điện hạ lần thứ hai du lịch giang hồ trở về Bắc Lương, đã luôn hỏi chúng ta về sự khác biệt trong phép thỉnh thần của Võ Đang và Long Hổ sơn. Dựa theo quy mô của chu thiên đại tiếu này, thế tử điện hạ muốn thỉnh vị thần tiên nào có duyên nợ sâu sắc với Võ Đang chúng ta đây? Vốn dĩ nếu tiểu sư đệ chịu phi thăng, đến lúc đó thỉnh Lữ Tổ giáng thế cũng không quá khó, ít nhất cũng dễ dàng hơn một chút so với việc chứng trường sinh khó như lên trời. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù không khó như lên trời, với tu vi hiện nay của thế tử điện hạ, mấu chốt là người xưa nay không tu đạo, cho dù có Võ Đang dùng tám mươi mốt ngọn núi để lập đại tiếu, cũng chưa chắc đã thỉnh được vị chứng đạo tiên nhân mà theo thiên lý thì không nên vướng bận trần thế. Trần sư huynh, Tống sư huynh, nói thật, ta vẫn luôn không muốn Võ Đang sơn dính líu vào cuộc tranh giành ngôi báu thế tục, điều này trái với di huấn của Lữ Tổ!”

Tống Tri Mệnh mỉm cười nói: “Long Hổ sơn sốt sắng cả lên rồi, chỉ hận không thể chuyển hết khí vận của cả Long Trì lên người vị tiểu thiên sư kia để giúp hắn khai khiếu. Nhưng tu đạo cũng như leo núi, phải đặt chân vững chắc mà bước lên từng bậc, làm gì có chuyện ta không đến với núi mà bắt núi phải đến với ta. Long Hổ sơn đúng là đã xuất hiện không ít thần tiên họ Triệu, nhưng…”

Lão đạo sĩ chưa nói hết lời, Trần Diêu đột nhiên xoay người, giữa trời đất có một tia sét tím giáng xuống. Trần Diêu nhíu mày nói: “Vị tiểu thiên sư kia quả thật không tầm thường, tuổi còn trẻ như vậy đã cưỡng ép khai khiếu. Nếu có thể tuần tự tiến lên thì tốt biết mấy. Thế gian có thêm một vị chân nhân xứng đáng, cho dù có lấn át Võ Đang một bậc thì có sao đâu.”

Ba vị lão tiền bối của Võ Đang lúc này đều không hay biết pho tượng Chân Vũ đại đế sau lưng mình, năm chữ “phát phối ba ngàn dặm” đang dần tiêu tan biến mất.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất