TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1190: Miếu đường chưa loạn, giang hồ đã loạn (1)

Trên đường dịch trạm xuất hiện một đoàn lữ khách kỳ lạ, tám người khiêng một vật để ngồi trông không ra giường cũng chẳng ra sập, tựa như loại bát can dư được hoàng thất tông thân của Nam Đường cũ ưu ái, bên trên còn có một lớp màn che bằng sa rộng rãi. Thấp thoáng có thể thấy bên trong lớp màn sa trên chiếc kiệu cao ngang vai là bóng dáng yêu kiều của một nữ tử, một tuyệt thế giai nhân chỉ cần vóc người cũng đủ sức câu hồn người khác. Phía trước có một nữ quan xinh đẹp mặc y phục màu xanh biếc, tay cầm hốt bằng ngà voi trắng, bên hông đeo một túi cá bằng lụa vàng đúng theo chế độ cũ của Nam Đường. Nàng trông như đang thong thả bước đi, nhưng thực chất lại lướt đi cực kỳ nhanh chóng. Tám tên nô bộc khiêng kiệu thì vô cùng cao lớn vạm vỡ, bước chân như bay, giữa mùa đông giá rét mà vẫn cởi trần khoe ngực, tương phản với nữ quan trẻ trung yểu điệu kia lại càng thêm thu hút ánh nhìn. Bên cạnh bát can dư là một đao khách trung niên đầu đội chiếc phốc đầu bằng sa đen vểnh lên, râu quai nón rậm rạp đến mức gần như có thể treo được cả cung. Trên đường dịch trạm của triều đình mà dám phô trương như vậy, đa phần là quan lớn quyền quý, nếu là người trong võ lâm thì quả thật không tầm thường. Cái gọi là quần hùng cát cứ trong giang hồ ngày nay, so với thời Xuân Thu võ phu cậy sức làm càn, phàm phu nổi giận dám khiến quyền quý máu văng ba thước, đã không thể nào so sánh được. Ngay cả Long Hổ sơn, tông môn đệ nhất giang hồ cùng họ với thiên tử, có vũ y khanh tướng ở chốn dân dã, thanh từ tể tướng ở trong triều, nam bắc hô ứng lẫn nhau, cũng không dám cậy sủng mà kiêu.

Đoàn người này hành sự khác người như vậy, khiến không ít kẻ trên đường phải liếc nhìn, trong đó có một đôi du hiệp trẻ tuổi mới quen biết kết bạn đồng hành, mỗi người cưỡi một con ngựa. Người lớn tuổi hơn cưỡi một con ngựa còi, ghìm cương nép vào ven đường, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, ghé tai nói nhỏ với bạn đồng hành bên cạnh: “Xem kìa, chắc chắn cũng giống chúng ta, là hào khách đến Khoái Tuyết Sơn Trang tham gia võ lâm đại hội. Nếu không đoán sai, hẳn là Long Cung, môn phái đứng đầu thời Nam Đường cũ. Cũng chỉ có họ mới dám bày ra trận thế vượt quá lễ nghi, phạm thượng như vậy khi ra ngoài. Chẳng còn cách nào, cung chủ của Long Cung là nhũ mẫu của vị thứ tử nhỏ tuổi của Yến Sắc Vương, có một phiên vương quyền thế thuộc hàng đầu trong vương triều chống lưng, đừng nói là quan đứng đầu châu quận, ngay cả tiết độ sứ đại nhân nắm giữ hổ phù trên đạo Nam Đường gặp phải cũng không dám nói nhiều lời. Nghe nói thế hệ này của Long Cung xuất hiện một kỳ nữ có thiên tư trác tuyệt, hầy, nếu chẳng may nàng ta để mắt đến ta, Hoàng Thuyên ta đời này cũng đáng rồi. Không nói đến nàng, đổi lại là bất kỳ vị tiên tử nào trong Long Cung cũng được.”

Bạn đồng hành của Hoàng Thuyên là một gã vô danh tiểu tốt còn trẻ nhưng tóc đã bạc trắng. Hoàng Thuyên vừa nghèo lại chẳng hào phóng, năm nay không kiếm được mối làm ăn nào, cuộc sống vô cùng nghèo túng xác xơ. Trước đó, gã gặp được người trẻ tuổi này đang một mình uống rượu trong một thị trấn nhỏ, mặt dày kiếm được một bữa rượu, trò chuyện cũng khá hợp ý. Nam tử tự xưng là Từ Kì này có lẽ là một kẻ mới chân ướt chân ráo vào giang hồ, nghe nói Khoái Tuyết Sơn Trang sắp tổ chức võ lâm đại hội, liền khẩn khoản nhờ vả tiền bối Hoàng Thuyên dẫn hắn đi cùng. Suốt quãng đường này, Hoàng Thuyên ăn uống không phải lo, còn may mắn được ở mấy lần trong phòng hạng nhất chữ Giáp của khách điếm xa hoa, bèn nhìn Từ Kì bằng con mắt khác, nói chính xác hơn là nhìn túi tiền của Từ Kì bằng con mắt khác. Trong lòng, gã vẫn xem người huynh đệ ra tay hào phóng này là một tên ngốc lắm tiền. Hoàng Thuyên cũng vui vẻ tự cho mình là lão giang hồ, khoe khoang với hắn đủ thứ chuyện giang hồ mà gã nghe lỏm được.

Lúc này, thấy Từ Kì nghe đến hai cái tên Long Cung và Yến Sắc Vương mà mặt mày ngơ ngác, gã càng khẳng định suy nghĩ trong lòng rằng tên nhóc này chỉ là một con nghé mới sinh. Gã tháo túi rượu mua bằng tiền của Từ Kì bên hông xuống, ngửa đầu uống một ngụm lớn, lấy tay áo lau miệng, cười nói: “Ngay cả Long Cung cũng chưa từng nghe qua, vậy thì lão ca đây phải kể cho ngươi nghe một phen rồi. Võ lâm Ly Dương chúng ta, không kể đến mấy hào tông cao môn xuất thế nhập thế tùy tâm sở dục như Long Hổ sơn, Ngô gia kiếm chủng, Lưỡng Thiền Tự, bọn họ cách giang hồ quá xa. Những môn phái thực sự được xem là đỉnh cao của võ lâm, phải kể đến Đông Việt Kiếm Trì, Cổ Ngưu Đại Cương của Hiên Viên gia, Nhạn Bảo ở biên giới Kế Châu, Xuân Thiếp Thảo Đường ở Tây Thục. Tiếp theo là tám chín môn phái trong đó có Long Cung, Khoái Tuyết Sơn Trang cũng đủ sức xếp vào hàng ngũ này. Còn về tông môn bang phái hạng ba, đa phần đều là những nhân vật có lời nói trọng lượng trong một châu. Tuy gọi là hạng ba nghe không hay lắm, nhưng không thể xem thường, thường sẽ có một hai vị tiểu tông sư làm định hải thần châm. Hạng tư và hạng chót thì không cần phải nói nhiều. Lão huynh ta năm xưa từng được một đại nhân vật của Trừng Tâm lâu, một môn phái có tiếng trong quận, coi trọng, thấy ta căn cốt bất phàm, vốn có hy vọng trở thành đệ tử chân truyền, đáng tiếc lại bị một tên công tử con quan ăn no rửng mỡ đòi học võ cướp mất. Tên thỏ con đó đâu có thật lòng luyện võ, chỉ là thứ chiếm chỗ mà chẳng làm nên trò trống gì, ngoài việc làm hại mấy vị sư tỷ sư muội, cả năm cũng chẳng mấy lần đến bang phái lộ diện, thật đáng hận.”

Gã trai trẻ mới vào giang hồ chưa biết sự đời hiểm ác bên cạnh quả nhiên lộ vẻ căm phẫn, dường như muốn bất bình thay cho Hoàng Thuyên, điều này khiến Hoàng Thuyên đang làm bộ mặt nặng trĩu phải bật cười thầm. Chuyện là thật, Trừng Tâm lâu dĩ nhiên cũng là một tông phái có chút danh tiếng trên giang hồ, nhưng người đó không phải là Hoàng Thuyên. Chẳng qua gã nghe người trong thành trà dư tửu hậu tán gẫu mà biết được, vị tuấn kiệt trẻ tuổi bị thay thế đó có kết cục thê thảm, chỉ vì nói vài câu lúc nóng giận, ngay hôm đó đã bị tên công tử con quan sai một đám tay chân đánh gãy tay chân, cũng vào một ngày đông giá rét như thế này, bị vứt bên vệ đường như một con chó chết.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất