Ninh Tông lắc đầu, thật sự không dám đánh sưng mặt giả làm người mập. Hơn một trăm Thiết Lư giáp sĩ đã chết, toàn bộ gia sản của hắn đều ở đó, người đi được nhưng chùa thì không, phải mau chóng quay về cứu vãn. Nay Hoàng đại nhân tạm thời được đảm bảo an toàn, Ninh Tông cũng chẳng có lòng hiệp nghĩa đến mức bất chấp sự tồn vong của gia tộc. Ninh Tông cũng không che giấu, thẳng thắn nói: “Thân Hử, xảy ra chuyện lớn thế này, ta chắc chắn không thể đến Thượng Âm học cung được.”
Từ Chiêm trầm giọng nói: “Ninh thế bá xin hãy yên tâm, ta sẽ cùng Thân Hử dốc sức bảo vệ Hoàng đại nhân chu toàn.”
Ninh Tông thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai Từ Chiêm.
Hồ Xuân Nha vui vẻ nói: “Chu tỷ tỷ, Từ công tử, vậy hai người có thể đến nhà ta làm khách.”
Ninh Tông cười cười, lần này sở dĩ mang theo nha đầu này, một mặt là vì nàng nhất quyết đòi đi cùng, mặt khác trong lòng Ninh Tông cũng có tính toán. Hồ Xuân Nha là con gái độc nhất của sơn chủ Thải Thạch sơn. Thải Thạch sơn ở vùng Lưỡng Hoài có uy vọng siêu phàm, là tông môn bang phái hàng đầu khu vực Tửu Giang. Triệu Hồng Đan của Thải Thạch sơn sử dụng một tay túy kiếm, khi giao đấu với người khác, hắn thích vừa uống rượu vừa đánh, càng say, kiếm pháp càng như linh dương treo sừng, hiếm có đối thủ, thực lực tam phẩm vững vàng, cũng tương đương với một trong lục bộ thị lang trên giang hồ. Không chỉ vậy, Hồ Xuân Nha không mang họ Triệu của Triệu Hồng Đan là vì người thực sự làm chủ Thải Thạch sơn là thê tử của hắn, Hồ Cảnh Hà, một con cọp cái nổi danh. Ngoại ông của Hồ Xuân Nha là một Nam Đường di lão đã lui về ở ẩn, trong chiến tranh Xuân Thu từng thống lĩnh hàng ngàn mãnh sĩ, tính tình hung bạo, giết người như ngóe. Triệu Hồng Đan xem như là ở rể nhà họ Hồ của Thải Thạch sơn.
