Khi Từ Phượng Niên khoác lại áo tơi nón lá, xách cần câu và giỏ cá lên bờ, kiếm si Vương Tiểu Bình đã sớm không thấy tăm hơi. Thanh Điểu lặng lẽ đứng bên bờ, nhận lấy đồ vật trong tay công tử, trong giỏ cá trống không. Từ Phượng Niên có chút ngượng ngùng, cá chép gấm trong hồ Thính Triều đừng nói là câu, chỉ cần cúi người vỗ mặt nước cũng có thể khiến vài con nhảy vào tay, vậy mà hắn chịu rét trên hồ, vất vả câu cả giờ đồng hồ, kết quả lại tay không trở về. Ngoài Lưu Văn Báo chạy lon ton tới, cha con Trương Đống Linh, Trương Xuân Lâm của U Yến sơn trang và cả người phụ nữ phản bội Quan Âm tông cũng vội vã chạy đến, tất cả đều cảm kích đến rơi lệ từ tận đáy lòng. Không đợi Từ Phượng Niên nói gì, Trương Đống Linh dù sao cũng được xem là thủ lĩnh giang hồ một châu, không nói hai lời đã định quỳ xuống dập đầu. Từ Phượng Niên vội vàng đỡ lấy, không cho lão hành đại lễ như vậy. Trương Xuân Lâm đang ôm đầy danh kiếm trong lòng lại càng thêm kính phục, chỉ hận không thể lập tức bái sư học nghệ. Từ Phượng Niên do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói ra sự thật. Hiếm có dịp đóng vai hảo hán hành hiệp trượng nghĩa, hắn khách sáo nói: “Trang chủ cho tá túc trước, Từ mỗ trả lễ sau, đôi bên không ai nợ ai điều gì. Trương trang chủ đừng quá để tâm. Nói thật, lần này mượn hơn ngàn thanh kiếm của U Yến sơn trang, cuối cùng lại để đám luyện khí sĩ Nam Hải kia trộm đi không ít, Từ mỗ hiện tại vô cùng áy náy.”
Trương Đống Linh vốn tưởng mình chắc chắn phải chết, đâu còn tính toán đến mấy trăm thanh kiếm bị tiện tay lấy đi kia. Huống hồ mấy chục thanh danh kiếm quý giá trong sơn trang vẫn còn nguyên. Như thanh Vô Căn Thiên Thủy mà Trương Xuân Lâm đeo, rồi Long Tu, Phong Toại, Tế Yêu Dương Xuân, Sát Đông, tất cả đều đã vật quy nguyên chủ. Trương Đống Linh vì người phụ nữ bên cạnh mà còn nỡ phong bế cả Long Nham hương lô do tổ tiên truyền lại, sao có thể coi trọng danh kiếm trong trang hơn người thê tử sớm hôm kề cận. Trương Đống Linh vốn không giỏi ăn nói, lúc này không biết phải cảm tạ thế nào mới báo đáp được một hai phần. Một đại lão gia đường đường là thế mà chỉ biết run run đôi môi, nắm chặt tay người thanh niên tóc trắng trước mặt, mọi lời đều không cần nói ra.
Từ Phượng Niên không vội quay về Thước Tuyết tiểu viện, nói thẳng: “U Yến sơn trang vẫn còn ba năm để rèn nốt số phù kiếm còn lại, trong nhà ta vừa hay có mấy thanh cổ kiếm Đại Tần có chất liệu tương tự Mộc Mã Ngưu, đợi ta về phủ, trong thời gian tới sẽ cho người mang đến sơn trang, có lẽ có thể giúp trang chủ giải quyết việc cấp bách.”
Trương Đống Linh ngỡ ngàng, lẩm bẩm: “Làm vậy sao được chứ? Người đời đều nói ơn một giọt nước, báo bằng cả dòng suối, nhưng đây là ơn sâu như suối nguồn thế này, Trương Đống Linh ta biết báo đáp thế nào đây?”
Từ Phượng Niên cười nói: “Chặn tiên gia Nam Hải trên hồ chỉ là nhất thời nổi hứng, nhưng mấy thanh cổ kiếm Đại Tần sau đó, ta vẫn phải làm một cuộc mua bán với U Yến sơn trang, không phải cho không.”
