Chương 38: Ta dùng hắc kiếm giết bạch tuyết
Hiên Viên Thanh Phong ngồi trên đỉnh đình uống cạn một vò rượu, đoạn ném vút vò rượu xuống hồ.
Kiếm si Vương Tiểu Bình có lẽ là “người ngoài” cuối cùng đến góp vui, y bước ra khỏi cổng viện, ngẩng đầu nhìn tuyết rơi trắng trời, không biết là đang nhớ lại cảnh tượng trên núi năm xưa, khi sư phụ cõng tiểu sư đệ còn nhỏ tuổi bước từng bậc thang lên Võ Đang, còn đại sư huynh thì lặng lẽ đi theo sau, không ngừng phủi tuyết đọng cho tiểu sư đệ. Vương Tiểu Bình vốn ít khi cười nói lại mỉm cười tâm đắc, oán khí trong lòng vì đại sư huynh may mắn có được Hoàng Đình rồi lại đánh mất, và cả chuyện tiểu sư đệ không tiếc binh giải để tái chứng đại đạo ba trăm năm, tất cả đều chậm rãi tan biến trong khoảnh khắc này. Nhìn bóng lưng của người trẻ tuổi trên hồ, Vương Tiểu Bình phủi đi một ít tuyết trên vai, sư huynh đệ, gánh nặng các ngươi giao cho ta, Vương Tiểu Bình ta dù trong lòng từng không ưa Từ Phượng Niên, cũng sẽ gánh vác!
Vương Tiểu Bình luyện kiếm trên núi, xuống núi vấn đạo, nụ cười trên môi không giảm, y sải bước lướt đến bên hồ, đưa một tay ra vung về phía trước.
Ngưng tụ tuyết dày thành một thanh trường kiếm.
