Thái tử Triệu Trán lúc đó nghe Phật đạo tranh biện thì lòng không để tâm, nhưng lúc này Bạch Dục từ tốn nói, hắn lại tập trung tinh thần, không sót một chữ, đưa mắt nhìn quanh, thấy bốn bề không người, mới nhẹ giọng nói: “Phụ hoàng xem thanh từ tể tướng Triệu Đan Bình là một kẻ mua vui, nhưng cô lại không dám đối xử với Bạch Liên tiên sinh như thế! Mong rằng tiên sinh ngày sau có thể vào triều làm quan, không cầu tự mình được trường sinh, chỉ cầu vạn dân đều được hưởng phúc.”
Ngày sau. Tự nhiên là lúc Triệu Trán hắn đăng cơ.
Bạch Dục mỉm cười, không tỏ ý kiến.
Triệu Trán cũng cười đầy ẩn ý.
Triệu Ngưng Thần từ đầu đến cuối vẫn thần du vạn dặm, coi như không nghe thấy cuộc trò chuyện của thái tử và Bạch Liên tiên sinh.
