Chúng tu sĩ chẳng phải chờ lâu thì đã nghe một tràng tiên âm vang lên.
Khắp trời hoa đào rơi như mưa, từng đóa đạo liên do nước ngưng tụ thành nối nhau hóa thành một con đường lên trời, bậc sau cao hơn bậc trước. Từ tận đỉnh thiên lộ, một nữ tử thong dong bước xuống, sau lưng lơ lửng minh nguyệt thần luân.
Chỉ thấy nàng búi tóc mây kiểu cung kế, trên trán thắt một dải phù dung thanh cừ, giữa mi điểm xuyết hoa điền sáu cánh màu lam ngọc. Dung nhan tựa hoa, đẹp đến mức chim sa cá lặn, da thịt trắng như tuyết, mịn màng óng ả, trước ngực là đôi ngọc phong đầy đặn tròn trịa, kiêu hãnh vươn cao.
Eo nàng thon thả.
Đôi chân dài cân đối, thẳng tắp, trắng ngần không tì vết. Trên người nàng là chiếc váy phượng vĩ khói sương thêu bướm dệt hoa, càng tôn lên vẻ ung dung cao quý. Mà giữa nét tao nhã ấy lại thấp thoáng phong tình ngây non của nữ tử khuê các.
