Khi Vương Dực ôm chặt lấy cây cột khổng lồ, Bàn Cổ thần lực từ một điểm lan tỏa ra toàn diện, trong nháy mắt bao trùm lấy toàn bộ thân trụ. Gân xanh trên người Vương Dực nổi lên cuồn cuộn, thứ thần lực kinh khủng đủ sức xé rách hỗn độn, một quyền đấm vỡ một giới bỗng nhiên bùng phát.
Thế nhưng.
Điều nằm ngoài dự liệu của hắn là trọng lượng của vật này vượt xa sức tưởng tượng, thậm chí còn nặng hơn ma hóa Kiến Mộc vài phần, tựa như đang chứa đựng sức nặng của vô lượng thế giới vậy.
Hắn nghiến răng đến suýt vỡ vụn mới có thể lay động nó được một ly.
‘Rốt cuộc đây là loại bảo bối gì, chẳng lẽ là tiên bảo sao... Nặng đến mức này, lại không tính ra được lai lịch, uẩn dưỡng tại nơi này vô số năm. Vốn định dùng nó để nâng cao phẩm chất cho Hoàng Tuyền thiên ma thần phiên, nhưng giờ xem ra bản chất của nó còn vượt xa thần phiên.’
