Huệ cô còn được gọi là hàn thiền, nở vào cuối xuân, chết vào mùa thu, vòng đời chỉ có vài tháng, còn xuân thu thì càng rõ ràng hơn, tượng trưng cho một vòng tứ quý chuyển luân hoàn chỉnh.
Vấn đề khó khăn mà Thanh Khanh gặp phải, trong lòng hắn đã có đáp án.
Đúng là sống đến già, học đến già, biết càng nhiều lại càng thấy kiến thức không đủ dùng. Lần cuối cùng hắn đọc sách phải ngược dòng thời gian về tận thời ở Nghịch Linh Huyết Tông. Lúc này nảy sinh cảm ngộ, lại có cảm giác hổ thẹn vì đã lãng phí thời gian.
“Đặt ra thử thách thế này, xem ra vị Khô Vinh tôn giả này cố tình muốn một hậu bối có ngộ tính kế thừa truyền thừa của lão, chỉ là… đã nhận truyền thừa, cũng phải gánh nhân quả.
“Thanh Khanh đạo hữu, ngươi đã chuẩn bị đối mặt với kẻ thù năm xưa của vị Khô Vinh tôn giả này chưa?”
