TRUYỆN FULL

[Dịch] Tu Hành Giả Này Đang Hóa Thành Tà Ma!

Chương 33: Cân bằng cơ thể

“Chậc, thứ quỷ quái này càng lúc càng nhiều!”

Mạc Quân có phần bực bội, nhấc chân đá vào xác con quái ngư.

“Mạc đại ca, con sông này thường hay xuất hiện tà vật sao?” Chương Văn tò mò hỏi.

“Tà vật đương nhiên là có, dù sao con sông này cũng chảy qua Hắc Vân Sơn Mạch. Chỉ là trước kia rất hiếm, thường vài năm mới gặp một lần, ai ngờ dạo gần đây lại đột nhiên nhiều hẳn lên. Đây đã là tà vật thứ ba xuất hiện trong năm nay rồi!” Mạc Quân giải thích.

Chương Văn đứng bên cạnh, vẻ mặt trầm ngâm. Thật ra mấy năm gần đây, hắn cũng có một cảm giác như vậy, đó là tà vật dường như đang ngày một nhiều hơn.

Hắn không biết người khác có nhận ra hay không, nhưng ngày nào hắn cũng vào Hắc Vân Sơn Mạch, cho nên có thể cảm nhận được những biến chuyển rất nhỏ ấy.

“Mạc ca! Mọi người đều trúng độc rồi!”

Vị thanh niên vừa liều mạng với quái ngư khi nãy hoảng hốt kêu lên.

Mạc Quân vội chạy tới, đỡ lấy mấy thôn dân rồi quát: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đưa họ sang thôn bên cạnh, chỗ chúng ta đâu có lang trung.”

“Mau lên, tất cả cùng tới giúp một tay!”

“Cho họ ngậm một lát nhân sâm trước, giữ mạng đã!”

Mọi người lập tức cuống cuồng cả lên. Đúng lúc ấy, Chương Văn đột nhiên bước tới chặn trước mặt Mạc Quân, nói: “Mạc đại ca, khoan đã, thứ độc này ta giải được!”

“Đạo trưởng giải được sao?!”

Mạc Quân thoáng sững người, rồi vội đặt người trúng độc trên lưng xuống: “Vậy xin đạo trưởng mau cứu người!”

Chương Văn lập tức ngồi xuống, đặt bàn tay lên ngực người trúng độc, sau đó bắt đầu điều chỉnh khí trong cơ thể đối phương.

Người ta thường nói bệnh lâu ngày ắt thành thầy thuốc... mà nói vậy cũng không đúng lắm, bởi người mắc bệnh là sư phụ hắn. Tóm lại, vì sư phụ tẩu hỏa nhập ma, nên những năm qua hắn đã bỏ không ít công sức nghiên cứu y đạo.

Dựa vào đặc tính có thể điều khiển vạn vật chi khí của Tụ Khí thuật, hắn đã tự mình diễn hóa ra một thủ pháp chữa thương vô cùng đặc biệt.

Cơ thể con người vốn có sự cân bằng âm dương ngũ hành. Một khi bị ngoại lực xâm nhập, sự cân bằng ấy sẽ bị phá vỡ, từ đó sinh ra đủ loại triệu chứng bất lợi.

Mà thủ đoạn của hắn chính là thông qua điều dưỡng, bổ sung âm dương ngũ hành chi khí cho cơ thể, giúp nó khôi phục lại trạng thái cân bằng, từ đó trục xuất ngoại lực đang tồn đọng bên trong, đồng thời kích phát năng lực tự hồi phục vốn có của thân thể.

Có thể nói đây là một thủ đoạn y đạo hoàn toàn không có tác dụng phụ. Đặc biệt, nếu dùng để trị các chứng như trúng độc hay sinh bệnh do ngoại lực xâm nhập, hiệu quả lại càng kinh người!

Chẳng bao lâu sau, dưới sự dẫn dắt của Chương Văn, người trúng độc bỗng phun ra một ngụm máu độc, rồi sắc mặt nhanh chóng hồng hào trở lại.

“Tỉnh rồi!”

“Thật sự chữa khỏi rồi!”

“Mau mau, đặt hết mọi người xuống đất, để đạo trưởng cứu chữa!”

Đám người đứng xem mừng rỡ ra mặt, vội vàng xếp từng người bị thương thành hàng, chờ Chương Văn ra tay chữa trị.

Động tác của Chương Văn cực nhanh, gần như chỉ trong hai ba nhịp thở là đã chữa xong một người.

Không bao lâu, mười mấy người trúng độc đều đã được giải độc sạch sẽ, hơn nữa sau khi giải độc xong, ai nấy đều có thể tự đứng dậy nói chuyện.

Thủ đoạn chữa trị hiệu quả đến mức ấy khiến thôn dân bên cạnh kinh ngạc không thôi, trong lòng càng thêm khâm phục Chương Văn. Mọi người cứ luôn miệng cảm tạ hắn, lại không ngừng nhét đồ vào tay hắn, nào là linh ngư, nào là nhân sâm.

Một đám đại nương, đại gia vây lấy khiến Chương Văn có phần chống đỡ không nổi, cuối cùng vẫn phải nhờ Mạc Quân giúp đỡ mới thoát thân được.

“Ha ha ha, đạo trưởng đừng chê cười. Bọn họ cũng chỉ có ý tốt, mong đạo trưởng đừng thấy phiền.” Mộ Quân cười nói.“Đương nhiên là không, à phải rồi, những người bị thương ấy tốt nhất vẫn nên theo dõi thêm vài ngày, xem có để lại di chứng gì không.”

Chương Văn dặn dò. Ngoài sư phụ và chính mình ra, đây cũng là lần đầu hắn dùng thủ đoạn này lên người khác, kinh nghiệm còn chưa nhiều, vì thế hắn cũng không dám chắc sẽ không xảy ra sơ suất gì.

“Ta hiểu rồi, lát nữa ta sẽ sang thôn bên cạnh mời lang trung tới, kiểm tra lại một lượt.”

Mạc Quân gật đầu, rồi nghiêm mặt nói với Chương Văn: “Lần này thật sự đa tạ đạo trưởng, bằng không còn chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa!”

Trong lòng Mạc Quân vô cùng cảm kích. Thôn bọn họ không có lang trung, nên hễ xảy ra chuyện gì cũng phải sang thôn bên cạnh cầu y. Mà quãng đường ấy lại không gần, đợi đến khi đưa được người qua đó, dù có giữ được tính mạng, e rằng nền tảng cơ thể cũng đã bị độc tố tổn thương.

“Ngươi nói vậy khách sáo quá rồi, ta còn phải cảm tạ ngươi đã cho ta và sư phụ nương náu mới phải.”

“Chuyện nào ra chuyện nấy. Tóm lại, phần nhân tình này ta ghi nhớ rồi. Đạo trưởng cứ nghỉ ngơi trước đi, ta sang thôn bên cạnh mời thôn y tới đã!”

Sau khi Mạc Quân rời đi, Chương Văn khẽ thở phào. Thật ra trước đó hắn vẫn luôn nghĩ xem nên báo đáp Mạc Quân thế nào.

Bây giờ xảy ra chuyện này, hắn ở lại đây cũng càng thêm yên lòng, hơn nữa còn có ân cứu mạng, sau này thầy trò hắn ở lại trong thôn, ắt hẳn cũng sẽ thoải mái hơn nhiều.

Mấy ngày kế tiếp, Chương Văn vẫn luôn ở lại trong thôn.

Trong khoảng thời gian ấy, hắn không ngừng miễn phí khám bệnh, chữa thương cho dân trong thôn, đồng thời cũng nói ra chuyện sư phụ mình mắc quái bệnh. Hiện giờ cả thôn đều đã biết sư phụ hắn mắc bệnh lạ, không thể tới gần.

Sở dĩ hắn cố ý truyền chuyện này ra ngoài, là vì hắn sắp phải rời đi.

Hắn đã âm thầm quan sát rất kỹ, dân trong thôn này đều là người lương thiện, đáng để tin cậy. Vốn dĩ hắn còn định tìm một sơn động, rồi phong kín sư phụ ở bên trong, nhưng lúc này xem ra, để sư phụ ở lại thôn này có lẽ lại là lựa chọn tốt hơn.

Một buổi sáng.

“Sư phụ, ta phải rời đi một thời gian, người an phận một chút.”

Thu xếp đồ đạc xong, Chương Văn cất tiếng chào sư phụ đang ngồi trên giường, sau đó đi ra ngoài tìm Mạc Quân.

Mạc Quân đang luyện thương trong sân. Vừa nghe Chương Văn nói mình chuẩn bị rời đi mấy ngày, muốn nhờ hắn chăm nom sư phụ, hắn lập tức vỗ ngực, đầy tự tin nói: “Tiểu đạo trưởng cứ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để kẻ khác quấy rầy sư phụ ngươi!”

“Vậy thì tốt. À phải rồi, nhớ kỹ, sư phụ ta nhất định...”

“Nhất định không được đụng vào mấy thứ như thịt, đúng chứ? Yên tâm đi, ta nhớ rồi!”

“Vậy làm phiền ngươi.”

Chương Văn cũng không muốn nói thêm, đeo hành trang lên lưng rồi đi thẳng về phía đầu thôn. Hắn không nói mình sẽ đi đâu, mà Mạc Quân cũng không hỏi.

Mạc Quân nhìn theo bóng lưng Chương Văn rời đi, mãi đến khi hắn khuất hẳn ngoài cổng thôn, Mạc Quân mới cảm khái lẩm bẩm: “Cũng chẳng biết tiểu đạo trưởng có bằng lòng ở lại thôn hay không. Nếu có thể ở lại thì tốt quá, y thuật của tiểu đạo trưởng cao minh đến vậy...”

“Kẻ ở ngoài kia!!!”

Đúng lúc ấy, từ trong phòng của Chương Văn đột nhiên vang lên một giọng già nua.

Mạc Quân bị cắt ngang dòng suy nghĩ, quay đầu nhìn về phía căn phòng. Đây vẫn là lần đầu tiên hắn nghe sư phụ của tiểu đạo trưởng mở miệng nói chuyện. Trước kia lão nhân gia ấy luôn nhắm mắt ngồi yên bất động, căn bản chẳng buồn để ý tới ai.

“Kẻ ở ngoài kia, ngươi có nghe ta nói không?!”

Trong phòng lại vang lên một tiếng quát.

Nhưng Mạc Quân vẫn chẳng buồn để ý, cứ thế tiếp tục tự mình luyện thương pháp.“Ta đói, ta muốn ăn gì đó!!!”

Nghe đối phương kêu đói, Mạc Quân mới thu trường thương lại. Hắn cất bước vào phòng, mở chiếc tủ bên cạnh, lấy ra mấy quả dị quả đỏ tươi bên trong, đều là thứ Chương Văn đã chuẩn bị từ trước.

Đặt dị quả lên đĩa xong, Mạc Quân vận xảo kình, vững vàng ném chiếc đĩa tới bên mép giường, vừa khéo nằm trong tầm tay có thể với tới.

Từ đầu đến cuối, hắn vẫn luôn giữ một khoảng cách an toàn với chiếc giường kia.

Đưa đồ xong, Mạc Quân lập tức xoay người, không ngoảnh đầu lại mà chuẩn bị rời khỏi phòng.

“Chờ đã!”

Phó Du Vân trên giường vội vàng gọi Mạc Quân lại, lão thở dốc nói: “Có thể cho ta một đĩa thịt không? Chỉ cần...”

“Không được.”

Mạc Quân thậm chí còn chẳng đợi Phó Du Vân nói hết câu. Vừa nghe thấy chữ “thịt”, hắn đã trực tiếp lắc đầu bỏ đi.

Phía sau liên tục vang lên tiếng cầu xin lẫn gào thét, nhưng Mạc Quân hoàn toàn chẳng để tâm. Sợ làm kinh động người ngoài, hắn còn cố ý thi triển trận pháp, ngăn toàn bộ âm thanh lại trong sân.

Sau đó, giữa những tạp âm hỗn loạn ấy, hắn tiếp tục múa thương pháp của mình......

Ở phía bên kia.

Chương Văn cũng đã bước lên quan đạo.

Hắn dốc toàn lực lên đường, chỉ mong sớm tới Tam Xuyên thành.

Chương 33: Cân bằng cơ thể - [Dịch] Tu Hành Giả Này Đang Hóa Thành Tà Ma! | Truyện Full | Truyện Full