TRUYỆN FULL

[Dịch] Tu Hành Giả Này Đang Hóa Thành Tà Ma!

Chương 31: Vội vàng chạy trốn -

“Đạo trưởng, những bộ ‘ngoại sáo’ này có thể bán cho ta được chăng?”

U Nhược Linh không định vạch trần lời dối trá của Chương Văn, nhưng nàng cũng chẳng muốn bỏ qua thứ này, bèn tính mang hết về.

“Ừm... Nếu huyện chủ đã muốn, vậy ta xin tặng huyện chủ.”

Chương Văn hơi xót của mà đáp. Hắn đoán vị huyện chủ này chỉ thấy mới lạ nên muốn mua lại, tiếc là thân phận đối phương quá cao, lại có bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo, hắn cũng không tiện ra giá, chi bằng dứt khoát đem tặng.

Không sao, dù gì cũng chẳng phải vật gì quá quý giá, hơn nữa hắn còn lén giữ lại mấy bộ...

Chương Văn chỉ đành tự an ủi mình trong lòng.

Ở phía bên kia, U Nhược Linh nghe hắn nói vậy cũng không khách sáo, trực tiếp thu hết đồ đi, sau đó mỉm cười nhìn Chương Văn và Hồ Đức, cất giọng:

“Lần này đã làm phiền hai vị. Công lao của Hồ bộ đầu, ta sẽ đích thân lên tiếng.”

“Đa tạ huyện chủ!”

Hồ Đức vội vàng hành lễ. Hắn vốn chính là nhắm vào điều này mà đến, chỉ cần được huyện chủ tự mình xác nhận, vậy thì công trạng của hắn sẽ hoàn toàn khác trước.

“Còn tiểu đạo trưởng ngươi... không phải người trong quan trường, vậy ta tặng ngươi một quả nê ấn. Cầm vật này, ngươi có thể đến tìm ta.”

U Nhược Linh nhìn Chương Văn với vẻ cười như không cười. Tuy nàng không rõ lai lịch của tiểu đạo sĩ trước mặt, nhưng chỉ riêng tâm tính dám nghiên cứu tà vật ấy cũng đủ để nàng cho hắn một cơ hội.

Dứt lời, một tên thị vệ lập tức lấy ra một chiếc ấn nhỏ màu vàng trao cho Chương Văn.

Chương Văn tuy không biết vật này tượng trưng cho điều gì, nhưng lại cảm nhận rõ ràng ánh mắt của mọi người xung quanh đã đổi khác. Hắn biết thứ này hẳn vô cùng quý trọng, bèn hết sức trịnh trọng cất kỹ đi.

Sau đó cũng chẳng còn chuyện gì liên quan đến hắn nữa. Chương Văn và Hồ Đức nhanh chóng được Lâm Trấn Vũ dẫn rời đi.

“Chuyện hôm nay, đa tạ hai vị đã ra tay tương trợ. Không biết hai vị muốn nhận thù lao gì?” Lâm Trấn Vũ đi thẳng vào vấn đề.

Chương Văn và Hồ Đức nhìn nhau một cái, cuối cùng Hồ Đức lên tiếng trước: “Không biết Lâm công có thể giúp ta tìm một môn đao pháp phù hợp hay không?”

“Đương nhiên không thành vấn đề. Ba ngày sau, Hồ bộ đầu cứ đến Lâm gia võ quán, ta sẽ chuẩn bị sẵn ít nhất ba môn đao pháp.”

Lâm Trấn Vũ mỉm cười đáp ứng. Với ông mà nói, chuyện này chẳng hề khó. Hồ Đức cũng mới chỉ hoàn thành hai lần tu hành, muốn tìm một môn đao pháp thích hợp với hắn cũng không phải việc phiền phức gì.

“Đa tạ Lâm công.”

“Vậy còn đạo trưởng, ngươi có chuyện gì cần Lâm gia ta giúp đỡ chăng?”

Lâm Trấn Vũ lại nhìn sang Chương Văn. Tiểu đạo sĩ nửa đường xuất hiện này khiến ông có phần không sao nhìn thấu. Nói thật, tiểu đạo sĩ này quả thực có chút bản lĩnh, nhưng dường như vẫn chưa đủ để huyện chủ ban cho ấn chương mới phải.

Chính điều đó khiến ông lấy làm khó hiểu, mãi vẫn không nghĩ ra rốt cuộc hắn có điểm gì đã lọt vào mắt huyện chủ.

“Ta muốn học luyện khí.”

Chương Văn nói ra suy nghĩ của mình. Môn luyện bảo dung thân pháp của hắn cần tích lũy thật nhiều tri thức về luyện khí, như vậy hắn mới có thể bắt tay sửa đổi công pháp.

Yêu cầu này cũng không tính là đặc biệt. Lâm Trấn Vũ suy nghĩ một lát rồi hỏi:

“Luyện khí phường ở Tam Xuyên thành, đạo trưởng có bằng lòng đến đó chăng?”

Chương Văn chẳng biết gì về việc này, theo bản năng liếc nhìn Hồ Đức. Thấy đối phương gật đầu, hắn cũng đáp ngay:

“Ta bằng lòng.”

“Được, vậy ta sẽ viết cho đạo trưởng một phong thôi tiến tín.”Nói rồi, Lâm Trấn Vũ xoay người bước tới trước bàn, ngay tại chỗ viết xong một phong thư, rồi nói: “Đạo trưởng chỉ cần đưa thư này cho người phụ trách luyện khí phường là được, đến lúc đó tự sẽ có người sắp xếp cho ngươi vào học.”

Vào học?

Trong lòng Chương Văn khẽ ngẩn ra, nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên như không, đáp: “Đa tạ Lâm công.”

Sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, vừa rồi hình như hắn chưa nói rõ, hắn chỉ muốn xin vài quyển bí tịch để tự mình nghiên cứu mà thôi. Kế hoạch ban đầu của hắn vốn là vào thư viện học tập, nào còn thời gian đến luyện khí phường gì nữa. Bất quá như vậy cũng không sao...

Chương Văn cất kỹ phong thư, trong tình huống này hắn cũng ngại đổi ý, nhưng cũng không vì thế mà thấy tiếc nuối. Nói thật, hắn vốn chẳng quá để tâm đến thứ gọi là thù lao này, điều hắn muốn chỉ là mau chóng đưa sư phụ rời khỏi đây.

“Nếu hai vị còn gặp phiền toái gì khác, cứ đến tìm ta...”

Sau khi sắp xếp thù lao cho hai người, Lâm Trấn Vũ lại nói thêm mấy lời lôi kéo, rồi còn sai người chuẩn bị một ít ngân tiền, lúc ấy mới tiễn Chương Văn và Hồ Đức ra về.

“Vậy Hồ bộ đầu, ta xin cáo từ tại đây.”

Rời khỏi trang viên Lâm gia, Chương Văn liền vội vã từ biệt Hồ Đức, sau đó nhanh chóng chạy về phía khách sạn.

Việc này khiến Hồ Đức, kẻ vốn còn muốn tranh thủ làm quen thêm đôi chút, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Chẳng bao lâu sau, Chương Văn đã trở lại khách sạn. Lúc này mọi người vẫn chưa quay về, cả khách sạn vẫn vắng tanh, hắn nhân cơ hội ấy vội vàng đánh xe rời đi.

Nơi này lắm chuyện thị phi, vẫn nên chuồn càng sớm càng tốt, bằng không lại phát sinh biến cố ngoài ý muốn.

Mãi đến khi lên được quan đạo, Chương Văn mới thả lỏng đôi chút.

Sau đó hắn lấy địa đồ ra.

Mục tiêu tiếp theo chính là Tam Xuyên thành, nhưng trước đó vẫn phải thu xếp ổn thỏa cho sư phụ.

Chương Văn nhìn địa đồ, muốn tìm một nơi gần Tam Xuyên thành để an trí sư phụ, sau đó một mình tới Tam Xuyên thành dò xét trước.

Thời gian dần trôi đến đêm.

Lúc này Chương Văn vẫn còn đang rong ruổi trên đường, hắn không muốn bị những chuyện khác làm chậm trễ nữa, nên định thức trắng một đêm để tranh thủ lên đường.

Giờ đây hắn có chút may mắn vì mình mua là dị chủng mã, nếu không thì đúng là khó mà chịu nổi kiểu chạy liên tục như vậy.

Chương Văn ngồi trên mã xa, nhìn màn đêm tĩnh lặng cùng mặt đất mênh mang vô tận, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác yên bình khó tả.

Cảnh ấy khiến hắn nhớ lại quãng thời gian năm xưa cùng sư phụ lang bạt khắp nơi, khi đó hai thầy trò thường xuyên ngủ lại bên ngoài, chỉ tiếc là...

Nghĩ đến đây, Chương Văn không khỏi thấy lòng chùng xuống, cũng không biết còn phải đợi bao lâu nữa hắn mới tìm được cách chữa trị cho sư phụ.

Đúng lúc Chương Văn đang chìm trong nỗi buồn, phía xa chợt vang lên một tiếng gọi lớn.

“Tiểu đạo trưởng, có phải là ngươi không!”

Tráng hán ở khách sạn kia?

Chương Văn lập tức nhận ra chủ nhân của giọng nói.

Hắn có chút kinh ngạc vì lại đụng phải đối phương ở đây. Bởi con đường này là do hắn cố ý chọn, tuy cũng có thể đi đến Tam Xuyên thành, nhưng lộ trình xa hơn rất nhiều. Chính vì muốn tránh chạm mặt người quen cùng đám quyền quý ở Linh Duyên Hồ, hắn mới đặc ý chọn lối này.

Không ngờ vẫn gặp phải!

Đã bị đối phương phát hiện, Chương Văn cũng không định giả vờ như không nghe thấy, bèn khống chế mã xa chậm lại. Chẳng bao lâu sau, Mạc Quân đang một đường lao nhanh đã xuất hiện trước mặt Chương Văn.

“Ha ha ha, ta đã đoán là ngươi, quả nhiên thật trùng hợp!”

“Quả thật rất trùng hợp, Mạc đại ca đây là định đi đường suốt đêm sao?”“Đúng vậy, đã chậm trễ mất một ngày, ta sợ người trong thôn lo lắng nên muốn trở về ngay trong đêm. Còn đạo trưởng thì sao? Đêm hôm thế này, ngươi định đi đâu?”

“Ta cũng vậy, cảm thấy đã làm lỡ hành trình, nên mới đi suốt đêm. Ta và sư phụ định tìm một chỗ ở gần Tử Ngọ pha.”

Chương Văn không giấu giếm. Tử Ngọ pha chính là nơi hắn chọn để an trí sư phụ. Nơi đó cách Tam Xuyên thành không quá xa, lại khá hẻo lánh, rất tiện cho hắn sắp xếp chỗ ở cho sư phụ.

“Tử Ngọ pha?! Vậy thì đúng là trùng hợp, ta cũng sống ở gần đó. Đạo trưởng chi bằng theo ta về thôn luôn đi.”

Mạc Quân chợt trở nên phấn khởi. Hắn không ngờ Chương Văn lại cùng đường với mình, lập tức mở lời mời.

“Ừm... cũng được, vậy thì làm phiền rồi.”

Chương Văn do dự một chút, cuối cùng vẫn không từ chối, bởi hắn thấy tính tình Mạc Quân khá tốt. Nếu muốn an trí sư phụ, thôn của Mạc Quân dường như cũng là một lựa chọn không tồi.

Chỉ có điều, muốn giải thích tình trạng của sư phụ cho Mạc Quân hiểu thì hơi phiền phức.

Chương 31: Vội vàng chạy trốn - - [Dịch] Tu Hành Giả Này Đang Hóa Thành Tà Ma! | Truyện Full | Truyện Full