Giữa Linh Duyên Hồ có dựng một đài quan sát, bên trong bố trí một bao gian xa hoa nhất.
Bao gian này nằm ở tầng cao nhất, bốn phía trống trải, không gì che khuất, có thể thu trọn cảnh sắc của cả Linh Duyên Hồ vào trong tầm mắt.
Trời mới tờ mờ sáng, hơn mười nam nữ khoác cẩm phục đã tụ hội tại đây từ sớm, vừa thưởng ngoạn phong cảnh, vừa bàn tán về chuyện xảy ra đêm qua.
“Rốt cuộc đêm qua Lâm gia đã xảy ra chuyện gì? Chúng ta đã phối hợp với hắn đến mức ấy, để hắn bày ra thiên la địa võng, vậy mà vẫn để tà vật kia chạy mất?”
“Hắc hắc, Lâm Trấn Vũ đã nói rồi, nếu trước lúc trời tối hôm nay vẫn chưa có kết quả, vậy thì đành bỏ cuộc.”
“Theo ta thấy, ngay từ đầu hắn không nên bày vẽ mấy chuyện rối rắm ấy, vô cớ làm ta chậm trễ thời gian ở đây.”
“Cũng chỉ có huyện chủ là tốt bụng, nể mặt hắn vừa mất nam nhi thôi...”
Đúng lúc mọi người đang bàn luận hăng say, Lâm Trấn Vũ, nhân vật chính của câu chuyện, mặt không cảm xúc bước lên từ cầu thang.
“Suỵt, lão già họ Lâm tới rồi.”
“Sợ hắn làm gì? Bất tài chẳng lẽ còn không cho người ta nói?”
Lâm Trấn Vũ vừa xuất hiện, âm thanh trong bao gian lập tức hạ thấp đi không ít, nhưng vẫn có không ít kẻ chẳng hề kiêng dè, tiếp tục mở miệng châm chọc.
Chỉ là Lâm Trấn Vũ hoàn toàn không có ý để tâm đến bọn họ. Ông phớt lờ những ánh mắt khác thường kia, đi thẳng vào tận bên trong bao gian, rồi hơi khom người, cung kính nói:
“Huyện chủ, lão phu đã mời bộ đầu từ Tam Xuyên thành tới, lúc này đang truy tra tung tích tà vật kia. Nếu trước khi trời tối hôm nay mà vẫn chưa có kết quả, vậy chỉ có thể trách lão phu vô năng, đành đứt gánh giữa đường.”
Người ngồi ở vị trí cao nhất trong bao gian chính là huyện chủ. Lúc này, nàng đã không còn vẻ biếng nhác như trước, mà ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế gấm đặc chế, lưng thẳng như tùng, hai tay khẽ nhào nặn một khối bùn đen sì, dường như đang tạc nên thứ gì đó.
Nghe Lâm Trấn Vũ nói xong, thiếu nữ dừng động tác trong tay, bình thản nhìn ông rồi nói:
“Lâm công không cần tự trách. Ta đã biết chuyện đêm qua, tà vật kia quả thật xảo trá. Nếu hôm nay vẫn không có kết quả, ta sẽ lập tức bẩm báo lên trên. Loại tà vật như thế này, tuyệt đối không thể để nó tiếp tục tồn tại.”
“Đa tạ huyện chủ!”
Trên mặt Lâm Trấn Vũ hiện lên vẻ cảm kích.
“Bên ta cũng sẽ phái một người qua đó, xem có thể góp chút sức hay không. Linh Bình!”
Thiếu nữ nói tiếp, điều một thị vệ dưới trướng mình ra ngoài, sau đó lại đưa mắt nhìn những người còn lại trong bao gian.
Những người kia lập tức hiểu ý, đồng loạt phái thị vệ của mình đi theo.
Sau một phen lên tiếng cảm tạ nữa, Lâm Trấn Vũ liền dẫn theo hơn mười vị tu hành giả đã hoàn thành hai lần tu hành rời đi.
Mà sau khi ông rời khỏi, trong bao gian lại trở về vẻ náo nhiệt như cũ, chỉ là lần này không còn ai dám mở miệng giễu cợt Lâm Trấn Vũ nữa.
“Linh An, ngươi thấy tà vật này thế nào?”
Thiếu nữ lại tiếp tục nghịch khối bùn trong tay, đồng thời hỏi thị vệ đứng bên cạnh.
“Rất đáng sợ, cực kỳ nguy hiểm!”
“Ta cũng thấy rất nguy hiểm, chỉ mong hôm nay sẽ có kết quả.” Thiếu nữ cúi đầu khẽ than.
Rời khỏi đài quan sát, Lâm Trấn Vũ lập tức giao đội ngũ vừa tập hợp được cho Hồ Đức. Thoáng chốc có thêm nhiều cường giả như vậy, ông bỗng thấy trong lòng dâng lên mấy phần tin tưởng.
Còn Hồ Đức khi ấy vẫn đang kiểm tra thi thể, vừa thấy trận trượng này cũng không khỏi giật mình.
Đến lúc nghe nói bản thân sẽ chỉ huy một đội ngũ như vậy để tiến hành điều tra, ngay cả Hồ Đức vốn đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cũng khó tránh khỏi cảm thấy áp lực.Bình tâm! Bình tâm!
Hồ Đức hít sâu mấy hơi, sắp xếp người canh giữ bên ngoài phòng, còn mình thì tiếp tục kiểm tra thi thể.
Thi thể này không hề có ngoại thương, nhưng tinh khí thần toàn thân lại tan biến sạch sẽ, kiểu chết như vậy, đây vẫn là lần đầu hắn được thấy!
Chẳng bao lâu sau, Hồ Đức cất công cụ kiểm tra đi, gương mặt lộ vẻ trầm ngâm, thầm nghĩ, những thi thể bị tà vật sát hại mà hắn từng gặp trước đây phần lớn đều không còn nguyên vẹn, còn cái chết giữ lại được toàn thây như thế này, xem ra hình thái của tà vật kia quả thật có phần đặc biệt.
Hồ Đức bắt đầu sinh nghi về hình thái của tà vật kia.
Tà vật thông thường hoặc mang hình người, hoặc mang hình thú, hoặc nửa người nửa thú. Còn loại tà vật như thế này, hắn không dám nói là tất cả, nhưng những gì từng thấy, từng nghe, phần lớn đều trực tiếp dùng miệng ăn thịt người, gặm xé thân thể nạn nhân đến nát tan không còn hình dạng. Chỉ có một số ít tà vật mang hình thái kỳ dị, ví như loại thuộc về thực vật, mới dùng đủ mọi thủ đoạn để hút lấy tinh khí thần của con người!
Kiểm tra thi thể xong, Hồ Đức lại bắt đầu hỏi những người chứng kiến hôm ấy, nhưng vẫn không thu được tin tức nào hữu ích. Bởi tốc độ quá nhanh, những người kia chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng đen lao vọt ra khỏi phòng, rồi biến mất không còn tung tích.
Hồ Đức đi tới vị trí cái bóng đen biến mất, quan sát hoàn cảnh xung quanh một lượt, rồi nhìn hơn mười thị vệ vẫn luôn theo sát mình, hỏi: “Các ngươi có cách nào dò xét khu vực này không? Ta nghi tà vật kia có thể đã dùng một loại ngũ hành độn thuật để trốn đi!”
Những thị vệ bị điều tới đây cũng cực kỳ tận trách, vừa nghe Hồ Đức yêu cầu, lập tức đã có người bước ra, thi triển thủ đoạn dò xét bốn phía.
Trong đó, quả nhiên có một thị vệ phát hiện ra điều bất thường. Chỉ thấy hắn thu hai tay đang áp sát mặt đất về, sắc mặt đầy vẻ quái lạ: “Bên dưới quả thật có vấn đề, có vết tích thứ gì đó từng di chuyển, nhưng dường như không phải độn thuật?”
“Ngươi men theo dấu vết đó mà dẫn đường!” Hồ Đức vội vàng nói.
Tên thị vệ kia gật đầu, lập tức rút vũ khí đi trước dẫn đường, những người còn lại cũng đồng loạt đề cao cảnh giác.
Nhưng điều ngoài dự liệu của mọi người là, tên thị vệ kia chỉ dẫn cả bọn tới một khoảng đất trống khác rồi dừng lại, nói: “Đến đây là hết.”
“Hết rồi?”
Hồ Đức có phần ngẩn người, nơi này cách chỗ ban nãy còn chưa tới trăm bước, tà vật kia cố ý chạy tới đây, rốt cuộc là vì điều gì?
Dù không hiểu, hắn vẫn cho gọi tất cả những người khi đó có mặt gần đây đến hỏi, nhưng rốt cuộc vẫn không ai nhìn thấy điều gì bất thường. Thế là hắn lại bảo đám thị vệ tiếp tục dò xét, chỉ tiếc lần này không còn phát hiện gì mới.
Lòng Hồ Đức dần trĩu nặng, thầm nghĩ, xem ra chỉ còn cách tới hiện trường vụ án tiếp theo, hy vọng ở đó có thể tìm được chút manh mối.
Sau đó hắn dẫn người rời khỏi tòa viện này.
Trên đường đi, Hồ Đức còn đặc biệt nuốt một viên bí dược, khiến cảm giác của bản thân tăng vọt. Hắn vốn có một môn tu hành chi pháp chuyên tu cảm giác, nay lại phối hợp với bí dược này, lập tức nảy sinh một loại cảm giác như thể mọi động tĩnh quanh mình đều nằm trong lòng bàn tay.
Hồ Đức vội vã chạy tới hiện trường vụ án thứ hai, cũng chính là khách điếm nơi người của Vĩnh Uy tiêu cục đang trú ngụ.
Nhưng ngay lúc hắn xuyên qua một con hẻm nhỏ, sắc mặt bỗng chốc đại biến, lớn tiếng quát:
“Cảnh giác!”
Ngay sau đó, hắn rút đao, tung người nhảy vọt, vượt qua mấy bức tường rồi lao thẳng vào một tòa viện. Đám thị vệ phía sau tuy không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng cũng lần lượt rút vũ khí, bám sát theo sau Hồ Đức.
Hồ Đức là người đầu tiên nhảy vào viện, sát khí đằng đằng, rồi lập tức nhìn thấy một thiếu niên mặc đạo phục đang dọn dẹp một mảnh... vải rách?Kỳ lạ, chẳng lẽ là giả?!
Sau khi đến gần, Hồ Đức lập tức cảm nhận được luồng tà khí kia có phần quái lạ.
Hắn chằm chằm nhìn mảnh “vải rách” kia, cũng là nguồn phát ra khí tức, trong mắt thoáng hiện một tia mờ mịt.
Đám thị vệ theo sát phía sau lại càng chẳng hiểu mô tê gì, chỉ đứng ngẩn ra tại chỗ. Nhưng rất nhanh, bọn họ cũng cảm nhận được luồng tà khí lúc ẩn lúc hiện kia, rồi đồng loạt dồn mắt về phía thiếu niên vận đạo phục.
Mà đạo sĩ đang bị mọi người nhìn chằm chằm ấy, cũng chính là Chương Văn, lúc này cũng vô cùng mờ mịt. Hắn chỉ định lấy chiếc ngoại bào do chính tay mình chế ra để bảo dưỡng một phen mà thôi.