TRUYỆN FULL

[Dịch] Từ Điều: Ta Âm Thầm Tu Tiên Trong Thế Giới Võ Đạo

Chương 49: Thiết lập chính đạo đồng minh, phong bế sơn môn!-

Người này lẽ nào là hậu duệ của Chân Quân?

Từ Cương dĩ nhiên không biết, U Hồn chính là ác thân, một trong ba đạo thân được Cố Ngôn chém ra từ thần thông Thân Ngoại Hóa Thân mà hắn mới luyện thành sơ bộ.

Thân này mang theo một phần ý niệm và bảy thành thực lực của Cố Ngôn, bản tính nghiêng về sát phạt quyết đoán, tà dị ngông cuồng.

Cố Ngôn phái hắn hành tẩu thế gian, dò xét xem có tung tích tu tiên giả khác hay không, nào ngờ lại tình cờ gặp phải việc này.

“Giả thần giả quỷ! Đã muốn chết, vậy ta thành toàn cho ngươi!”

Võ tu áo xám bị thái độ hờ hững của U Hồn chọc giận, liếc mắt với đồng bạn, rồi vô cùng ăn ý cùng lúc bạo phát!

Một kẻ bên trái, một kẻ bên phải, chân nguyên cuồn cuộn, vừa ra tay đã là sát chiêu liều mạng, quyết một đòn giết chết đối phương!

Thế nhưng, đối mặt với đòn hợp kích sắc bén ấy, U Hồn chỉ khẽ tặc lưỡi một tiếng.

Cũng chẳng thấy hắn làm động tác gì, bóng người áo đen huyền chỉ như mờ đi trong khoảnh khắc.

Ngay sau đó, võ tu áo đen đang lao về phía hắn chợt cứng đờ, nơi cổ hiện ra một vệt đỏ mảnh như sợi chỉ, nhỏ đến mức gần như không nhìn thấy.

Vẻ hung ác trên mặt hắn lập tức hóa thành kinh hoảng và mờ mịt tột độ.

Dường như hắn còn muốn cúi đầu nhìn xuống, nhưng thủ cấp đã nghiêng lệch rồi lăn khỏi cổ.

Phịch!

Thi thể không đầu đổ sầm xuống đất, máu tươi phun trào như suối.

Ở phía bên kia, võ tu áo xám vẫn giữ nguyên tư thế xông tới, nhưng lồng ngực đã bị một bàn tay thon dài trắng nhợt xuyên thủng từ lúc nào.

Tay U Hồn thò ra từ sau lưng hắn, trong lòng bàn tay còn nắm một trái tim đang khẽ co bóp, rồi nhanh chóng tối đi.

“Ách... khặc...”

Sinh cơ trong mắt võ tu áo xám trôi đi cực nhanh, hắn trợn trừng nhìn gương mặt tuấn mỹ ở ngay trước mắt, ánh mắt đầy vẻ không dám tin.

U Hồn mỉm cười, chậm rãi rút tay ra, mặc cho trái tim còn vương hơi ấm ấy ngừng đập trong lòng bàn tay.

Sau đó tiện tay ném đi như vứt một thứ dơ bẩn.

Hắn khẽ phủi máu trên tay, ánh mắt như cười như không nhìn về phía người thứ ba đang mai phục bên kia, từ đầu đến cuối vẫn chưa lộ diện.

“Thập Vạn Đại Sơn của các ngươi, nghe đồn có không ít chủng tộc kỳ lạ. Việc này, ta cũng khá hứng thú.”

“Cho nên, vị huynh đài này, có thể phiền ngươi dẫn đường, đưa ta tới đó dạo một chuyến chăng?”

Giọng U Hồn vẫn bình thản, thậm chí còn mang theo mấy phần đùa cợt.

Kẻ thứ ba nấp sau đại thụ đã sớm sợ tới mức răng va lập cập, nào còn thốt nổi thành lời?

“Ồ? Không muốn nói ư?” U Hồn vẫn giữ nụ cười, nhưng trong mắt chẳng có lấy nửa phần ấm áp.

“Cũng được, để ta tự lấy.”

Thân hình hắn lóe lên, đã như quỷ mị xuất hiện sau lưng kẻ ẩn nấp, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên thiên linh cái của đối phương.

“Sưu Hồn.”

Một tiếng ngâm khẽ vang lên, u quang nơi lòng bàn tay khẽ lóe.

Võ tu kia lập tức trợn trắng mắt, toàn thân run bần bật như run cầy sấy.

Chốc lát sau, U Hồn buông tay, kẻ đó mềm nhũn ngã xuống như bùn nhão.

Tuy chưa chết, nhưng thần hồn đã bị trọng thương, biến thành một kẻ si ngốc.

“Ra là ở hướng đó...”

U Hồn đã có được phương vị, bỗng ngửa mặt cười dài, cất giọng ngâm:

“Si mị hoành hành cõi trọc ai,

Ta cầm trường kiếm hỏi thanh thiên.

Máu tanh gột sạch nơi cửu tiêu,

Mới thấy mây trong, trăng vẹn nguyền!”

“Ha ha, Thập Vạn Đại Sơn, U Hồn ta tới đây!”

Tiếng cười còn chưa dứt, bóng người áo huyền đã hóa thành một làn khói xanh, tan biến ngay tại chỗ, chẳng còn tung tích.

Chỉ còn mùi máu tanh nồng nặc trong rừng và dư âm mấy câu thơ cuồng ngạo, phóng khoáng, vang vọng u u giữa thung lũng.Từ Cương gắng gượng ngồi dậy, nhìn bãi tu la trước mắt, chỉ thấy hàn ý thấu tận xương tủy.

Thực lực của U Hồn sâu không lường được, thủ đoạn lại tàn độc quỷ dị.

Dung mạo của hắn còn có mấy phần tương tự Trường Sinh Chân Quân... Mối liên hệ trong đó, càng nghĩ càng khiến người ta rợn người.

Hắn không dám nghĩ tiếp, càng hiểu rõ chuyện này tuyệt đối không tầm thường.

Việc cấp bách nhất lúc này là phải lập tức quay về bẩm báo tông môn!

Hắn cố nén thương thế và nỗi kinh hãi, gắng gượng trấn an đám hài tử đang hoảng sợ:

“Đừng sợ, ác nhân đã bị diệt trừ, chúng ta mau về tông môn!”

......

Sau khi gắng gượng mang thương thế trở về tông môn, việc đầu tiên Từ Cương làm là đem chuyện chạm mặt U Hồn, từ đầu chí cuối bẩm báo với sư phụ Tần Túc và chưởng giáo Huyền Trần Tử.

Huyền Trần Tử nghe xong lời thuật lại của Từ Cương, nhất là khi nghe nói dung mạo của U Hồn lại có vài phần giống Trường Sinh Chân Quân, nhưng thủ đoạn thì tàn nhẫn quỷ quyệt.

Ông và Tần Túc nhìn nhau một cái, trong mắt cả hai đều thoáng hiện vẻ thâm trầm cùng ngưng trọng.

Trầm ngâm chốc lát, Huyền Trần Tử chậm rãi lên tiếng: “U Hồn kia đã không gây khó dễ cho ngươi và đám tiên miêu, trái lại còn ra tay giải vây, tru sát cường địch xâm phạm...

Chuyện này, ngươi cứ xem như chưa từng hay biết, cũng chớ nhắc tới với người ngoài.”

Trong lòng Từ Cương tuy nghi hoặc cuộn trào, nhưng vẫn cung kính đáp: “Đệ tử hiểu rồi.”

Hắn biết rất rõ, có những việc tuyệt đối không phải một đệ tử ở tầng thứ như hắn có thể chạm tới hay tùy tiện suy đoán.

Trường Sinh phong, bên trong động phủ.

Thông qua sự liên hệ nơi tâm thần, Cố Ngôn dĩ nhiên đã biết toàn bộ những việc ác thân U Hồn đã làm.

“Thập Vạn Đại Sơn... muốn đoạt lấy Đại Càn mà thay vào đó, vậy mà lại đến trêu vào Thái Ất đạo tông của ta trước?”

Cố Ngôn lắc đầu, chỉ thấy chuyện này thật khó hiểu.

“Chẳng phải vẫn nói, bóp hồng phải chọn quả mềm sao? Thái Ất đạo tông của ta trông dễ bắt nạt lắm ư?”

Hắn không tài nào hiểu nổi đám người kia đang nghĩ gì, nhưng cũng lười truy cứu sâu xa.

Ác thân vốn có bản tính như vậy, sát phạt tùy tâm, vừa hay thay hắn dò xét ngoại giới.

Sáng sớm hôm sau, chưởng giáo Huyền Trần Tử cùng thái thượng trưởng lão Vân Trần Tử đến bái phỏng.

Cố Ngôn mời hai người vào động phủ.

Huyền Trần Tử và Vân Trần Tử vừa bước vào, đã cảm thấy quanh thân thanh sảng, thiên địa linh khí nồng đậm tinh thuần ập vào mặt, mạnh hơn bên ngoài không biết bao nhiêu lần.

Chỉ hít thở vài hơi, đã thấy chút linh lực mỏng manh trong cơ thể cũng trở nên linh động hơn mấy phần.

“Nơi ở của Chân Quân quả thật là tiên gia động phủ, phúc địa chốn nhân gian.” Vân Trần Tử không khỏi tự đáy lòng cảm thán.

Sau vài câu hàn huyên ngắn gọn, hai người lần lượt ngồi xuống. Chưởng giáo Huyền Trần Tử nói rõ ý định đến đây, giữa lời lẽ khó tránh để lộ vài phần thấp thỏm vì chuyện U Hồn hôm qua.

Cố Ngôn thoáng suy nghĩ rồi thẳng thắn nói: “Hai vị không cần lo lắng.”

“U Hồn kia là một trong những thân ngoại hóa thân mà ta chém ra sau khi mới luyện thành một môn thần thông gần đây. Hắn mang ác niệm và sát tính, chuyên thay ta hành tẩu thế gian, dò xét xem có tung tích của tu tiên giả khác hay không.”

“Còn đám người ở Thập Vạn Đại Sơn, chẳng qua chỉ là tật ghẻ lở ngoài da. U Hồn đã đi rồi, cứ giao cho hắn xử lý.”

“Ngược lại, chuyện bọn chúng mưu đồ Đại Càn thì cần lưu tâm thêm đôi chút.”

Huyền Trần Tử và Vân Trần Tử nghe vậy, trước là kinh hãi, sau liền bừng tỉnh, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Hóa ra U Hồn tà dị đáng sợ kia, lại chính là hóa thân của Trường Sinh Chân Quân!

Sau cơn kinh hãi, trong lòng hai người lại càng thêm kính sợ thủ đoạn của Chân Quân.

Một lát sau, Vân Trần Tử vuốt râu trầm ngâm: “Thế lực ở Thập Vạn Đại Sơn này, quả thật không biết điều.”

“Đã muốn mưu đồ Đại Càn, cứ trực tiếp ra tay là được, cớ sao cứ nhất quyết tới trêu vào Thái Ất đạo tông của chúng ta?”Huyền Trần Tử tiếp lời: “Chân Quân, sau chuyện này, ta và sư thúc đã bàn bạc, nghĩ ra một kế sách lâu dài.”

“Thái Ất đạo tông ta đã nhận được tiên đạo chân truyền do ngài ban xuống, ngày sau trọng tâm cũng nên dần chuyển đổi.”

“Chi bằng để ta và sư thúc đến Đại Càn Trung Châu Hoàng Thành, thử liên lạc với các chính đạo tông môn, lập nên một liên minh.”

“Một là có thể quy tụ lực lượng, ứng phó với ngoại hoạn như Thập Vạn Đại Sơn.”

“Hai là cũng để Thái Ất đạo tông ta từng bước lui ra phía sau, bế quan sơn môn, chuyên tâm tiềm tu đại đạo, tránh cây cao đón gió, khiến người khác dòm ngó.”

Chương 49: Thiết lập chính đạo đồng minh, phong bế sơn môn!- - [Dịch] Từ Điều: Ta Âm Thầm Tu Tiên Trong Thế Giới Võ Đạo | Truyện Full | Truyện Full