TRUYỆN FULL

[Dịch] Từ Điều: Ta Âm Thầm Tu Tiên Trong Thế Giới Võ Đạo

Chương 29: Võ đạo thất chuyển, Võ Hồn! (1)

Đêm đó.

Cố Ngôn ngồi xếp bằng tu luyện trong phòng.

Gần đây, ngoài việc hấp thu thiên địa linh khí, từng bước tích lũy linh lực, hắn đã dồn phần lớn tâm sức vào việc tự sáng tạo một môn pháp thuật.

Thân là tu tiên giả, những thủ đoạn đối địch hắn nắm giữ đến nay, thực ra vẫn chưa thoát khỏi phạm trù võ học.

Cho dù lấy linh lực thôi động chiêu thức, uy lực vượt xa võ tu tầm thường, nhưng căn bản vẫn chỉ là lối đánh của phàm tục.

Bởi vậy, hắn đem vô số điển tịch võ học từng đọc hết trong Tàng Kinh các nội môn của Thái Ất đạo tông dung hội quán thông.

Lấy cái thần, bỏ cái hình, mong từ cũ mà nảy ra mới.

Sáng tạo ra một môn công phạt chi thuật thật sự thuộc về tu tiên giả, có thể dẫn động thiên địa linh khí cộng minh.

Ý niệm trong lòng Cố Ngôn không ngừng chuyển động.

“Nếu thành công, chiêu này nên gọi là... Linh Tê chỉ? Không ổn, cái tên quá tầm thường... Hay là Tiệt Thiên kình? Khẩu khí lại lớn quá...”

Đang lúc trầm ngâm, bên ngoài phòng bỗng vang lên tiếng gió rít ù ù.

Thoạt đầu hắn cũng không để tâm, gió đêm trong núi vốn là chuyện thường.

Nhưng chỉ một lát sau, mày Cố Ngôn khẽ động, nhận ra có gì đó không đúng.

Tiếng gió ấy kéo dài không dứt, tiết tấu đơn điệu, hoàn toàn không giống gió trời tự nhiên.

Hắn thả thần thức ra ngoài, bao trùm toàn bộ tiểu viện.

Bên ngoài viện trống rỗng, không thấy bóng người, cũng chẳng có chim thú.

Lạ hơn nữa là cành lá cây cối trong viện đều đứng yên bất động, rõ ràng không hề có gió!

Cố Ngôn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một vầng trăng lạnh treo cao, ánh bạc nhàn nhạt rải xuống.

Khiến tiểu viện của hắn bỗng nhuốm thêm vài phần âm u quỷ dị.

Hắn ngưng thần quan sát kỹ, cuối cùng cũng thấy trong góc tối của tiểu viện có một bóng người vặn vẹo cực kỳ mờ nhạt, gần như trong suốt!

Quỷ hồn?!

Trong lòng Cố Ngôn chấn động.

Sống ở thế giới võ đạo vi tôn này hai mươi chín năm, đây vẫn là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy thứ như vậy.

Huống hồ đây là nơi nào?

Thái Ất đạo tông, đạo môn chính tông.

Âm tà tầm thường vốn chẳng dám bén mảng tới gần, quỷ hồn này rốt cuộc có lai lịch gì mà gan lớn đến thế?

Vốn dĩ hắn không muốn xen vào, chỉ định chờ nó tự rời đi.

Không ngờ bóng người trong suốt kia dường như đã phát giác ra điều gì, lại lảo đảo bay thẳng vào phòng hắn.

Khóe miệng Cố Ngôn khẽ giật.

Hắn thò tay vào ngực, lấy ra một tấm hoàng chỉ phù lục đã gấp sẵn.

Đó chính là trấn hồn phù cơ bản mà đệ tử Thái Ất đạo tông ai cũng biết vẽ.

Lá phù này nếu rơi vào tay võ giả tầm thường thì chỉ có chút tác dụng tĩnh tâm an thần, gần như chẳng khác nào một sự an ủi tinh thần.

Nhưng tấm phù do Cố Ngôn vẽ lại khác, hắn dùng chính linh lực của mình làm mực, tiện tay cải tiến đôi chút.

Vốn chỉ là món đồ nhỏ hắn tiện tay luyện chế lúc rảnh rỗi để thử nghiệm ý nghĩ, nào ngờ hôm nay thật sự lại có dịp dùng tới.

Thấy bóng người trong suốt kia đã xông vào phòng, Cố Ngôn không do dự thêm nữa, đầu ngón tay khẽ nhả linh lực, quát khẽ một tiếng: “Trấn!”

Phù lục không lửa tự cháy, trong chớp mắt bùng lên một đoàn kim quang, soi sáng bừng cả căn phòng.

Kim quang vừa chạm tới bóng người kia, lập tức vang lên tiếng xì xì.

“Ây da! Ây da trời ơi!”

Một tiếng kêu đau hoàn toàn trái ngược với bầu không khí âm u lúc này đột nhiên vang lên.

Bóng người trong suốt kia chấn động dữ dội, cuống quýt lùi mạnh về sau.

“Dừng tay! Mau dừng tay! Lão phu là thái thượng trưởng lão Vân Trần Tử của Thái Ất đạo tông!”

Bóng người trong suốt tức tối gào lên.

Thái thượng trưởng lão, Vân Trần Tử?Linh lực trong tay Cố Ngôn hơi chậm lại, kim quang cũng nhạt đi đôi chút, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thu về.

Trong lòng hắn càng thêm nghi hoặc, lẽ nào thế giới võ đạo cũng có thể hồn phách ly thể?

“Ta làm sao biết lời ngươi nói là thật hay giả? Huống chi, nếu các hạ thật sự là thái thượng trưởng lão, nửa đêm lẻn vào chỗ ở của đệ tử, rốt cuộc là có dụng ý gì?”

“Ngươi!” Bóng người trong suốt tự xưng là Vân Trần Tử nghẹn họng.

“Lão phu chẳng qua chỉ đang tu luyện công pháp, Võ hồn dạ du, tình cờ đi ngang qua tiểu viện của ngươi, lại nhận ra khí cơ thiên địa nơi đây lưu chuyển khác hẳn những nơi khác, nhất thời hiếu kỳ nên mới vào xem thử mà thôi!”

Miệng thì nói cứng là thế, nhưng trong lòng Vân Trần Tử lại đang dậy sóng ngập trời.

Trấn hồn phù của Thái Ất đạo tông, lão sao có thể không biết?

Nếu bảo hoàn toàn vô dụng thì cũng không đến mức, nhưng nói nó có thể gây ra cảm giác bỏng rát và uy hiếp rõ rệt với một người đã đạt tới cảnh giới lục chuyển Võ tiên đỉnh phong, lại còn ngưng luyện ra Võ hồn như lão...

Đừng nói là phù lục do đệ tử bình thường vẽ ra, cho dù là do khai tông tổ sư đích thân chấp bút, cũng tuyệt đối không thể có thần hiệu như vậy!

Tiểu tử này, quả thật có cổ quái!

Cố Ngôn nghe vậy, lập tức hiểu ra.

Hẳn là lúc tu luyện, hắn đã vô thức dẫn động linh khí xung quanh, mà cách lưu chuyển của linh khí lại khác xa khí huyết và chân nguyên của võ giả, cho nên mới khiến vị thái thượng trưởng lão đang dạ du này chú ý.

Chỉ là... Võ hồn? Đó là thứ gì?

Cố Ngôn thuận thế hỏi tiếp: “Trưởng lão, đệ tử chỉ biết võ đạo lục chuyển được gọi là Võ tiên, chứ chưa từng nghe đến Võ hồn, mong trưởng lão giải hoặc.”

Vân Trần Tử thấy thái độ của hắn còn khá cung kính, lại thêm bản thân đuối lý trước, liền nhân cơ hội lên giọng dạy dỗ:

“Lục chuyển Võ tiên, khí huyết và chân nguyên đều đã đạt tới hóa cảnh.

Nhưng muốn tiến thêm một bước, đột phá tới thất chuyển trong truyền thuyết, thì phải ngưng luyện Võ hồn, thoát khỏi gông cùm của phàm thai, thần du thiên địa...

Lão phu năm xưa từng tình cờ thu được một bộ thất chuyển tàn công trong một di tích thượng cổ, khổ tu nhiều năm, mới may mắn ngưng tụ ra Võ hồn sơ hình.

Đáng tiếc công pháp tàn khuyết, Võ hồn cũng có thiếu sót, mãi vẫn không thể thật sự viên mãn, bước ra một bước cuối cùng ấy...”

Trong lòng Cố Ngôn khẽ động.

Nghe lão miêu tả, Võ hồn này có vài phần tương tự với Nguyên thần mà tu tiên giả theo đuổi.

Chẳng lẽ võ đạo của thế giới này, chỉ đến thất chuyển đã có thể ngưng luyện ra thứ tương tự như vậy?

Quả nhiên, hắn vẫn xem nhẹ sự huyền diệu của võ đạo nơi đây.