Nghĩ đến Bạch tỷ tỷ, Ninh Phàm lặng im.
Tu vi càng tăng, quan niệm về thời gian cũng dần đổi khác.
Mười năm, hai mươi năm, đối với phàm nhân là quãng thời gian dài đằng đẵng; nhưng với tử phủ tu sĩ, chẳng qua chỉ là một lần bế quan.
Trăm năm, với hắn đã là rất lâu.
Nhưng đến cảnh giới như Bạch tỷ tỷ, lại chỉ như chợp mắt nghỉ ngơi một lát.
