Lạc Khinh Uyên nói: “Tiền bối, được người yêu thích, ta rất vui, chỉ tiếc thời cơ lại không đúng.”
“Chàng sinh thì ta chưa sinh, ta sinh thì chàng đã già. Chàng hận ta sinh muộn, ta hận chàng sinh sớm.”
“Đáng tiếc, ta và tiền bối rốt cuộc vẫn lỡ duyên.”
“Ta đã xuất giá, đã có đạo lữ, cũng đã là tàn hoa bại liễu, không còn xứng với tiền bối nữa.”
Thuần Dương chân quân nói: “Ta không để tâm, ta không để tâm nàng từng xuất giá. Tình cảm giữa nam nhân và nữ nhân, há lại có thể bị chút chuyện ấy trói buộc?”
