Trang Dật Phi tiếp lời: “Trang gia chúng ta có thể kết thân cùng Sở gia. Ta cũng có thể nhường ra mỏ khoáng kia…”
“Mỏ khoáng ấy đối với ta chẳng có ý nghĩa gì lớn, chỉ có với Sở gia mới quan trọng mà thôi. Còn với ta, nó hoàn toàn không đáng nhắc tới, hơn nữa quan hệ giữa ta và Sở gia cũng chỉ bình thường.”
“Nhưng quan hệ giữa ta và Tiểu Tuyết lại thân như mẹ con.”
Gia Lam tiên tử khẽ mỉm cười.
“Có điều, đúng là có vài món bảo vật hữu dụng với ta, chỉ là các ngươi có nỡ bỏ ra hay không?”
