Cảng số một, cột buồm giăng như rừng.
Tuy nhiên, đa phần chỉ là thuyền cá cỡ ba trượng, còn loại thuyền ô bồng sang trọng dài mười trượng thì chẳng thấy được mấy chiếc.
Ngư dân cấp thấp người đi kẻ đến tấp nập. Vân gia dù có phong ba bão táp thế nào, nơi đây vẫn là bến đỗ an toàn cho những tu sĩ cấp thấp.
Trần Giang Hà bước lên bờ. Là một ngư dân lâu năm, hắn đã quá quen thuộc với cảnh tượng nơi bến cảng nên chẳng còn chút cảm giác mới lạ nào. Hắn không dừng chân, cũng chẳng ngó nghiêng, cứ thế đi thẳng về phía chợ.
"Trần tiểu ca?!"
Vừa đến trước cửa Duyệt Lai khách sạn, hắn liền chạm mặt một "người quen", là một nam tử trung niên gầy gò.
Chính là Vương Khôi, kẻ năm xưa từng tìm Trần Giang Hà vay linh sa.
"Cái này... Ngươi đã trở thành ngư dân cấp cao rồi sao?!"
Vương Khôi nhìn thấy Trần Giang Hà khoác trên mình bộ trường bào lụa theo quy chuẩn, trước ngực thêu một đóa mây bạc phản chiếu ánh sáng chói lọi dưới ánh mặt trời.
Đặc biệt là khi cảm nhận được khí tức pháp lực toát ra từ người Trần Giang Hà, gã chép miệng kinh thán: "Ngư dân cấp cao Luyện Khí tam tầng, tương lai có hy vọng trở thành tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, đúng là tiền đồ vô lượng, tiền đồ vô lượng!"
Một năm trước, Vân gia đã ban cơ duyên cho một số ngư dân cấp thấp, có người được thăng cấp thành ngư dân cấp cao trước thời hạn, có người lại nhập chuế vào Vân gia.
Vương Khôi vạn lần không ngờ Trần Giang Hà thế mà cũng đạt được cơ duyên này.
"Vương đại ca."
Trần Giang Hà nở nụ cười xã giao đúng mực, lên tiếng chào hỏi.
Hắn và Vương Khôi vốn chẳng có ân oán gì. Lần đầu tiên hắn nghiêm khắc từ chối cho vay linh sa, đối phương cũng không gây khó dễ, hơn nữa lần thứ hai nhìn thấy nhau từ xa, gã còn mỉm cười hòa nhã.
Mấy năm không gặp, trên mặt Vương Khôi đã hằn thêm vài nếp nhăn, trông già đi thấy rõ, hẳn là đã đến tuổi tri mệnh.
Cảm nhận khí tức pháp lực trên người Vương Khôi, tuy vẫn chưa đột phá Luyện Khí lục tầng, nhưng lại hùng hậu hơn trước rất nhiều, xem ra cũng sắp đạt tới ngưỡng đó rồi.
Đối với ngư dân cấp thấp như Vương Khôi, thiên phú tu luyện kém cỏi, thiên phú nuôi trồng cũng chẳng khá hơn, chỉ có thể dựa vào con đường phi chính thống để kiếm chút linh sa, muốn đột phá đến Luyện Khí hậu kỳ là vô cùng khó khăn.
"Trước đây là lão ca có mắt không tròng, nếu có chỗ nào đắc tội, còn mong Trần huynh đệ bỏ qua cho."
Vương Khôi chắp tay, hào sảng nói: "Trong tay lão ca cũng có chút tích trữ, Trần huynh đệ nếu cần gì cứ việc mở lời."
"Được, đa tạ Vương đại ca." Trần Giang Hà gật đầu.
"Vậy lão ca xin cáo từ trước."
Vương Khôi thấy Trần Giang Hà đến Duyệt Lai khách sạn liền biết hắn có hẹn, tự nhiên sẽ không dây dưa thêm.
Đối với kẻ có tiềm lực, chỉ cần hạ mình hóa giải hiểu lầm trước đây, thuận tiện kết một thiện duyên là đủ.
Còn sấn tới nịnh bợ quá đà thì chỉ là hành động của kẻ ngốc.
Trần Giang Hà nhìn bóng lưng Vương Khôi rời đi, thầm than trong lòng. Loại người kiếm ăn bằng con đường phi chính thống này quả nhiên giỏi nhìn mặt đoán ý, biết co biết duỗi.
Sau đó, hắn bước vào Duyệt Lai khách sạn, đi lên bao sương lầu hai.
Cao Bội Dao và Chu Diệu Quân đều đã có mặt.
Các nàng đều là ngư dân cấp thấp, khu vực nuôi trồng thủy sản lại gần bến cảng hơn nên chắc chắn đến sớm hơn Trần Giang Hà.
Thêm vào đó, tiềm lực mà Trần Giang Hà thể hiện hiện giờ khiến các nàng không thể không coi trọng.
"Giang Hà ca."
"Trần đạo hữu."
Một năm trôi qua, Cao Bội Dao đã trổ mã trở nên thướt tha yêu kiều. Mái tóc đen nhánh óng ả buông dài đến eo, đôi mắt phượng long lanh như làn nước mùa thu, hàng lông mày lá liễu khẽ nhếch, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng như trái anh đào, quả là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.Làn da nàng trắng mịn tựa ngưng chi, khuôn mặt đẹp tựa vầng trăng thu.
Vóc dáng Chu Diệu Quân cũng càng thêm đẫy đà yêu kiều, tựa như trái chín mọng, toát lên vẻ ngọc ngà non nớt đầy quyến rũ.
"Bội Dao, Diệu Quân tiên tử."
Trần Giang Hà an tọa rồi nói: "Thê tử của Đại Ngưu sắp lâm bồn, buổi tiểu tụ năm nay hắn không đến được, nên nhờ ta chuyển lời cáo lỗi với hai vị."
"Kinh phí tiểu tụ năm nay, ta sẽ thay Đại Ngưu ứng trước."
Nửa năm đầu, Trần Giang Hà không nhận được thư từ nhóm ba người Cao Bội Dao, mãi đến gần cuối năm, hắn mới nhận được một phong thư của Dư Đại Ngưu.
Kỳ thực, chuyện hắn không nhận được thư cũng là lẽ thường.
Cả Chu Diệu Quân, Cao Bội Dao và Dư Đại Ngưu đều không biết khu vực nuôi trồng thủy sản của hắn ở đâu, nên cũng chẳng thể sai bạch lộ đưa thư.
Sở dĩ Dư Đại Ngưu gửi được thư là vì hắn đã dò hỏi được mã số thủy vực của Trần Giang Hà tại hồ tâm đảo.
Không phải Trần Giang Hà không muốn viết thư báo vị trí cho ba người bọn họ, chẳng qua cái giá quá đắt, một phong thư tốn mất một hạt linh sa.
Ba hạt linh sa, chi bằng đợi đến dịp tiểu tụ cuối năm rồi thông báo trực tiếp.
Tuy nhiên có một điểm lợi, ngư dân cấp cao ở nội vi thủy vực khi nhận thư không cần trả thù lao cho bạch lộ.
"Sắp lâm bồn?!"
Chu Diệu Quân và Cao Bội Dao nhìn nhau, đều lộ vẻ kinh ngạc, cảm thấy khó mà tin nổi.
"Phải, chắc là trong tháng này thôi."
Lúc đọc được nội dung trong thư, Trần Giang Hà cũng khá kinh ngạc. Tu sĩ vốn khó thụ thai, đây là nhận thức chung của giới tu chân.
Cuối năm lâm bồn, điều này chứng tỏ cái gì?
Dư Đại Ngưu thành hôn tối đa hai tháng thì thê tử đã mang thai. Chuyện này đủ khiến những tu sĩ khao khát hậu duệ, nỗ lực "cày cấy" mấy năm trời mà không có kết quả phải tức chết.
"Dư đạo hữu ở rể Vân gia, đương nhiên phải lấy Vân gia làm trọng. Thê tử lâm bồn, lẽ dĩ nhiên phải túc trực bên cạnh chăm sóc."
Chu Diệu Quân nhàn nhạt nói, nàng cũng chẳng mấy bận tâm chuyện Dư Đại Ngưu có đến hay không.
Tuy Dư Đại Ngưu ở rể Vân gia, nhưng thân phận ở rể vốn kém tiền đồ nhất, đây là điều mà cả tu tiên giới đều công nhận.
"Không ngờ Đại Ngưu ca lại có hậu duệ nhanh đến vậy. Tiểu tụ năm sau là có thể thấy mặt cháu trai rồi, hi hi." Cao Bội Dao cười tinh nghịch.
Nàng cũng không nói thêm gì về chuyện của Dư Đại Ngưu nữa.
Trần Giang Hà báo mã số khu vực nuôi trồng thủy sản nội vi của mình cho Chu Diệu Quân và Cao Bội Dao, sau đó kể sơ qua cho các nàng nghe về tình hình bên trong đó.
Nào là linh khí ở nội vi thủy vực nồng đậm ra sao, nào là việc ngư dân cấp cao được phép lên hồ tâm đảo mua sắm tu luyện tư nguyên vào đêm giao thừa.
Những điều này khiến ánh mắt Chu Diệu Quân và Cao Bội Dao long lanh, hâm mộ không thôi.
"Trần đạo hữu có thể lên hồ tâm đảo, vậy thì sau này muốn mua độ ách đan để đột phá luyện khí hậu kỳ cũng không cần mượn tay người khác nữa."
Chu Diệu Quân khẽ nhướng mày, cười nhẹ một tiếng.
Dư Đại Ngưu vốn đang sống trên hồ tâm đảo, nhưng Chu Diệu Quân dường như cố tình hay vô ý bỏ qua hắn. Rõ ràng nàng chẳng hề đánh giá cao tương lai của Dư Đại Ngưu chút nào.
Hoặc giả, trong thời gian Dư Đại Ngưu thử sức với phù đạo đã xảy ra xích mích gì đó với Chu Diệu Quân.
Trần Giang Hà nhìn ra điểm này, nhưng hắn đâu có ngốc mà đi hỏi cặn kẽ.
"Diệu Quân tiên tử có biết công dụng của tiểu thanh ngư không?" Trần Giang Hà hỏi.
"Tiểu thanh ngư một khi nhập giai trở thành linh thú thì công dụng vô cùng rộng rãi. Thịt cá tươi ngon, linh khí dồi dào, nếu được thiện sư chế biến thì hiệu quả chẳng kém gì linh đan diệu dược."“Huyết tiểu thanh ngư có thể dùng để chế linh mặc, linh hạch dùng để luyện đan, còn vảy cá cũng có thể luyện chế phòng ngự pháp khí.”
Nghe Chu Diệu Quân giải thích, một con tiểu thanh ngư nhập giai sau khi phân giải, giá trị lên tới sáu khối linh thạch.
Thảo nào Vân gia lại chịu bỏ ra cái giá lớn đến thế để nuôi dưỡng tiểu thanh ngư, lợi nhuận quả thực vô cùng khả quan.
Sau đó, bọn họ lại chuyển sang chuyện của Vân gia.
Dường như bởi vì trúc cơ lão tổ của Vân gia đại hạn tương chí, lại thêm một vị trưởng lão luyện khí cửu tầng vừa bỏ mạng, cộng với sự chèn ép gay gắt từ Bạch gia ở Tề Vân sơn.
Vân gia đã bắt đầu thu hẹp thế lực phạm vi, từ tám trăm dặm ban đầu, vậy mà chỉ trong vòng một năm nay đã co cụm lại còn vỏn vẹn ba trăm dặm.
Làm vậy vừa để phòng bị các đại thế lực như Bạch gia, vừa để đề phòng Lam gia dư nghiệt Lam Thiên Tường đánh lén.
Đây là tin tức do người nhà Chu Diệu Quân truyền đến.
Thạch Hà trấn nằm cách Kính Nguyệt hồ ba trăm dặm về phía bắc, nay đã trở thành giao giới xứ mới giữa hai nhà Vân, Bạch.