Trần Giang Hà cũng vừa hay nhìn sang.
Bốn mắt chạm nhau.
Đây hẳn là người của Chu gia, hoặc người của Vân gia, chứ Dư gia vẫn chưa có nữ tử nào tuổi tác lớn đến vậy.
Ngay sau đó, hắn khẽ mỉm cười.
“Hắn vẫn còn nhớ ta? Hắn vẫn còn nhớ ta! Như vậy chứng tỏ trong lòng hắn vẫn còn có ta…”
