Tề Vân sơn.
Trong phủ viện Dư gia, tại nghị sự đường, Dư Đại Ngưu lấy thư Trần Giang Hà ra, đọc lại thêm một lần nữa.
Từ tờ thư đã nhăn nhúm kia, đủ thấy ông đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu bận.
“Cha, chúng ta thật sự phải rời đi sao?”
Vân Tứ Ngưu ngồi ở ghế dưới bên trái, bất đắc dĩ nhìn Dư Đại Ngưu. Dư gia ở Tề Vân sơn đang phát triển cực tốt.
