Trần Giang Hà bất đắc dĩ thở dài.
Tu tiên giới vốn là như thế, kẻ mạnh ăn kẻ yếu, chẳng có đạo lý gì để bàn.
Ngay sau đó, Trần Giang Hà hồi thư cho Dư Đại Ngưu, dặn hắn hành sự cẩn trọng; nếu thế cục đã không thể cứu vãn, vậy thì bỏ Tề Vân sơn.
Mất đất còn có thể tìm lại.
Người mà mất, thì coi như mất tất cả.
