“Tiêu mỗ và Trần đạo hữu chỉ là giao dịch, mỗi bên đều đạt được thứ mình cần, hà tất phải nói lời cảm tạ.” Tiêu Thần cười đáp.
Trần Giang Hà lại khách sáo với y vài câu, sau đó cùng Lạc Hi Nguyệt đi về hướng khác. Ở đằng kia, những phù sư, đan sư, khôi lỗi sư cùng luyện khí sư và các thợ thủ công khác đều đã dựng sẵn bảng hiệu.
“Lạc đạo hữu, linh tuyền châu và nhị giai thượng phẩm linh bì của nàng đây.”
Trần Giang Hà lấy ra bảo vật vừa giao dịch từ chỗ Tiêu Thần đưa tới trước mặt Lạc Hi Nguyệt. Dù sao đây cũng là đồ nàng bỏ linh thạch ra mua.
Đương nhiên phải thuộc về nàng.
