Trần Giang Hà sảng khoái đồng ý, sau đó vươn tay ra. Ý đồ rất rõ ràng: Phải thấy hàng trước, mới đưa linh thạch sau.Cơ Vô Tẫn liếc nhìn Lạc Hi Nguyệt, ngay sau đó lấy ra một chiếc ngọc giản ném qua.
Trần Giang Hà cẩn thận kiểm tra một lượt, sau đó mới xem xét nội dung bên trong ngọc giản.
Thần sắc hắn biến đổi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
"Yên tâm, chút thành tín cơ bản nhất trong giao dịch ta vẫn phải có, không như đạo hữu, ngay cả sự tin tưởng tối thiểu giữa tu sĩ với nhau cũng chẳng còn."
Cơ Vô Tẫn lên tiếng châm chọc.
