Tiểu Hắc nhảy ùm xuống ao, nước ao lập tức tràn lênh láng khắp sân. Nó muốn đào cái ao rộng ra một chút, nhưng lại nhận ra cái sân cũng chỉ lớn đến thế mà thôi.
Ao nước vốn đã chiếm mất hai phần ba diện tích sân rồi.
Nếu đào thêm nữa, sau này ngay cả chỗ để xử lý xác yêu thú cũng chẳng còn.
Hết cách, Tiểu Hắc đành phải nằm tu luyện bên bờ ao. Nó ném hai viên linh hạch vào miệng, nhẹ nhàng cắn một cái.
Giòn rụm.
