Ánh mắt Vân Huệ Trân nặng trĩu nhưng thần sắc lại vô cùng kiên định. Nàng nhìn lướt qua từng người thân có mặt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Dư Đại Ngưu.
“Đại Ngưu, hôm nay trước mặt đại ca, chúng ta hãy chốt lại dự tính sau này, cũng nhờ đại ca làm chứng cho.”
“Từ nay về sau, Đại Ngưu chàng không còn là người ở rể Vân gia nữa, mà là Vân Huệ Trân ta gả vào Dư gia.”
“Bắt đầu từ hôm nay, Đại Ngưu, Tứ Ngưu và cả Tề Duệ nữa, tất cả đều đổi sang họ Dư.”
“Tuyệt đối không được!”
