"Bế quan rồi sao?"
Nguyễn Thiết Ngưu đứng trước viện số 512, nhìn tấm biển gỗ khắc ba chữ "Đang bế quan", thở dài một tiếng rồi quay sang nói với người đàn ông trung niên vạm vỡ bên cạnh:
"Chúng ta đến không đúng lúc rồi, Trần đạo hữu vẫn chưa xuất quan."
"Thiết Ngưu, hắn thật sự có giao tình sâu đậm với Trang đan sư sao?" Người đàn ông trung niên nhìn tấm biển, lộ rõ vẻ thất vọng, quay sang hỏi lại Nguyễn Thiết Ngưu để xác nhận.
"Còn giả được sao? Anh em trong liệp yêu đội của ta dám tiến sâu vào Du Tiên sơn mạch, tất cả là nhờ có liệu thương linh đan của Trang đan sư. Nếu không phải Trần đạo hữu đứng giữa tiến cử, Phùng đại ca nghĩ Trang đan sư sẽ thèm để mắt tới ta chắc?"
