Bởi thế, Lục Thanh Phong đối với Trần Giang Hà vừa kính vừa sợ.
“Vân Long tiền bối quá khen rồi, vãn bối chỉ là một giới tán tu, nào dám nhận lời tán thưởng ấy.”
Trần Giang Hà liên tục xua tay. Đối với tính tình của bản thân ra sao, hắn vẫn rất tự biết mình.
Không đắc tội hắn, hắn sẽ lấy lễ đối đãi.
Đã đắc tội hắn, nếu có thể liễu kết nhân quả, hắn tuyệt không kéo dài; nếu chưa thể liễu kết, vậy thì trước nhịn ngươi mười năm, cùng lắm lại nhịn thêm trăm năm.
