Lúc này, Hạ Minh không vội lên xe ngựa mà bắt đầu cho lui đám hộ vệ. Sau đó, nàng một mình vào trong xe, rất nhanh đã thay ra một bộ y phục giản dị, dung mạo cũng được hóa trang trở nên xấu xí.
Hứa Ninh thấy vậy thì thầm gật đầu tán thưởng. Tại tu tiên giới, nhan sắc đôi khi chính là mầm tai vạ. Tiểu nha đầu này ý thức được điều đó, quả không làm hắn thất vọng.
Thẩm Ân thấy thế cũng hiểu ra vấn đề, vội vàng giải tán hộ vệ rồi thay thường phục, sau đó mới cùng Hạ Minh đến cáo biệt Hứa Ninh. Nhìn bóng lưng hai người đi xa, ánh mắt Hứa Ninh thoáng vẻ phức tạp, nhưng cũng không nói thêm lời nào.
Tôn Tiểu Văn lên tiếng: "Sư huynh, huynh ở phàm nhân giới hẳn là còn điều vướng bận? Bọn họ là hậu nhân của cố nhân huynh sao?"
Hứa Ninh lắc đầu: "Nào có vướng bận gì! Đều chỉ là khách qua đường trong dòng chảy tuế nguyệt mà thôi! Đi thôi!"
