Ngay sau đó, Hứa Ninh lắp buồm thuyền xong xuôi.
Hắn đang định cáo từ La Quân, nào ngờ đối phương lại lên tiếng trước: “Tiểu Hàn Kiều, ngươi định đi rồi sao?”
Giọng La Quân hết sức bình tĩnh, tựa như chỉ đang nói một chuyện tầm thường không thể tầm thường hơn.
Hứa Ninh nghe vậy thì sững người, sau đó nở một nụ cười gượng gạo, gọi: “Lão tổ!”
La Quân nghe xong, cúi đầu thở dài một tiếng, rồi bỗng ngẩng phắt lên, quát lớn: “Hàn Kiều, ngay cả lão tổ mà ngươi cũng dám đùa bỡn, ta thấy ngươi chán sống rồi!”
