Thật lòng mà nói, Sở Hoài An bảo mình không động lòng thì đúng là giả. Những thứ đối phương nhắc tới, đừng nói là từng thấy, có vài món hắn còn chưa từng nghe qua.
Đặt vào hoàn cảnh ấy, bất kể là ai cũng khó mà không động tâm!
Cùng lúc đó, Sở Hoài An cũng ý thức được một vấn đề, đó là Thỉ tiên sinh trước mặt rốt cuộc là hạng người nào?
Đối phương không chỉ có đầu óc vận trù mưu lược, mà bản thân còn nắm trong tay biết bao chí bảo kinh thế!
Từ đầu đến cuối, Sở Hoài An luôn có một cảm giác, chỉ cần ở bên cạnh đối phương, hắn sẽ vô thức làm theo lời đối phương, như thể mỗi câu nói của đối phương đều là một mệnh lệnh.
