Hóa ra, món bảo khí năm xưa thực chất là do Lương Hạo Trạch lén mang ra ngoài làm việc, sau đó đánh mất.
Đánh mất bảo khí tông môn là chuyện tày đình. Nhất là với kẻ mang thân phận tông chủ như hắn, bị cách chức đã là nhẹ, sau này còn bị ghi chép lại vào sử sách, vĩnh viễn bị đóng đinh trên cột sỉ nhục.
Trùng hợp là lúc Lương Hạo Trạch mang bảo khí đi lại không hề báo cáo với ai, thế nên hắn mới vu oan giá họa chuyện này cho phụ thân của Phạm Tuấn Phi.
Phạm Tuấn Phi nghe xong thì phẫn nộ tột cùng, hai tay siết chặt thành quyền, răng nghiến lại ken két.
"Hóa ra, mọi nỗi sỉ nhục, mọi sự khổ đau của ta đều là do ngươi gây ra!" Phạm Tuấn Phi đột ngột giơ tay chỉ thẳng mặt Lương Hạo Trạch, giọng nói ngập tràn lửa giận.
