Phải thừa nhận rằng, thương thế của người này cực kỳ nghiêm trọng, đã đến nước đèn cạn dầu khô, mạng chẳng còn giữ được bao lâu.
Haizz! Thấy chết mà không cứu cũng chẳng phải phong cách của Hứa Ninh. Chỉ có điều, hắn không thể cứu giúp một cách gióng trống khua chiêng, ít nhất phải làm sao cho phù hợp với thân phận hiện tại.
Hứa Ninh lấy ra một chiếc nồi sắt rách nát thảm hại, kê lên đống đá, sau đó ra ngoài nhặt ít củi khô, lấy thêm chút gạo rồi bắt đầu nấu cháo.
Đợi cháo gần chín, hắn lại lấy vài loại thảo dược mình trồng trước kia thả vào trong, tay không ngừng khuấy đều.
Cháo chín, Hứa Ninh dùng cái bát mẻ cáu bẩn múc một bát đầy, bưng tới đút từng chút một cho người kia.
