Kế Duyên vội vàng đáp lễ.
“Thái Nhất chân nhân khách khí rồi. Mạn Thần xâm lấn, môi hở răng lạnh, ta tuy là Cực Uyên tu sĩ, nhưng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Huống chi, bảo vệ sự yên bình của đại lục này vốn là bổn phận của tu sĩ chúng ta, nào dám nhận là đại ân.”
Tam Tài thượng nhân đứng bên cạnh cũng gật đầu với Kế Duyên, trên khuôn mặt gầy gò lộ ra vài phần ý cười tán thưởng.
“Kế đạo hữu tuổi còn trẻ, không chỉ thực lực mạnh mẽ, có thể vượt cấp mà chiến, còn mang trong mình tấm lòng gánh vác chúng sinh. Quả thật hiếm có.”
Mấy người khách sáo đôi câu, rồi lần lượt an tọa.
