Phượng Chi Đào cũng ngồi xuống theo, rót cho hắn một chén trà.
Nước trà còn ấm, hương trà lững lờ bay lên.
Kế Duyên nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm.
“Tiểu sư đệ.”
Phượng Chi Đào là người lên tiếng trước, giọng hơi trầm xuống: “Ngươi ở Cửu U Liệt Khích... không bị thương chứ?”
