Thái Ất thành, truyền tống quảng trường, bình minh vừa hé.
Ba bóng người đứng trước đại truyền tống trận thông đến hướng tây bắc. Quanh đó người qua kẻ lại tấp nập, nhưng quanh thân ba người dường như có một tầng ngăn cách vô hình, cô lập mọi huyên náo bên ngoài.
“Tiểu sư đệ, chuyến này đến tây bắc, địa bàn của Huyền Minh giáo không thể so với lãnh địa của Thái Ất Tiên Tông. Mọi việc đều phải cẩn thận.”
Vân Thiên Tải mặc một bộ trường bào trắng ngà, vẻ mặt hiếm khi nghiêm nghị đến vậy.
Trong tay hắn là một miếng ngọc quyết khắc kín trận văn. Đó là sản phẩm phụ từ việc hắn nghiên cứu tùy thân truyền tống trận suốt mấy năm gần đây. Tuy chưa thể thật sự truyền tống tức thời, nhưng vào lúc nguy cấp lại có thể kích phát một lần dịch chuyển không gian cự ly ngắn, thời khắc mấu chốt có lẽ đủ để giữ mạng.
