Linh Chúc thượng nhân vừa dứt lời, các nguyên anh tu sĩ trong đoàn liền lần lượt giảm tốc độ phi hành.Vạn Độc cốc chủ cười ha hả đáp: “Bay liên tục lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một chút rồi.”
“Mấy người chúng ta thì không nói làm gì, ngược lại vị Từ huynh của Vân Vũ tông này... quả nhiên là thâm tàng bất lộ. Suốt dọc đường đi theo đến đây, vậy mà không hề rớt lại phía sau chút nào.”
Huyết Ảnh giáo chủ đang bay phía trước quay đầu lại liếc nhìn Kế Duyên, nở nụ cười như có như không nói.
Kế Duyên lạnh nhạt nhìn hắn.
“Huyết Ảnh đạo hữu dường như có ý kiến với Từ mỗ thì phải. Lần đầu gặp mặt đã năm lần bảy lượt nhắm vào tại hạ. Nếu thật sự có hiềm khích gì, chi bằng nhân lúc Tướng chủ đang ở đây nói toạc ra hết đi. Muốn đánh hay muốn giết cũng nên giải quyết sớm cho xong, đỡ để đến Nam Tam Quan lại sinh chuyện cãi vã.”
