"Vâng... Chủ nhân."
Cổ họng Long Vân phát ra những âm thanh khàn khàn, khó nhọc. Có lẽ do đang nói bằng bản thể nên hoàn toàn không còn chất giọng thiếu niên trong trẻo như khi ở hình người.
Ở bên kia, Long Phi nói chuyện trôi chảy hơn nhiều, cũng có thể miễn cưỡng nói được câu dài hơn:
"Chủ nhân... muốn... đi giết người sao?"
"Giết người..."
