"Chắc ông cũng không ngờ tới đâu nhỉ?"
Hà Lý cười tủm tỉm, nhìn chằm chằm vào Giang Hùng.
"Ông cứ ngỡ gã Luyện Khí sĩ kia có thể cứu mạng mình..."
"Ông cứ ngỡ, kẻ có thể đưa ông đến Trung Giới, dẫn dắt ông bước lên con đường Luyện Khí tu tiên, rốt cuộc... lại lừa ông một vố đau. Hắn ta chả giúp được cái cóc khô gì cho ông cả."
"Thế mà vì hắn, ông lại tự dồn mình vào đường cùng? Đúng là không biết nên chửi ông ngu..."
"Hay nên nói thế nào cho phải nữa!"
Nghe mấy lời mát mẻ của Hà Lý, khóe mắt Giang Hùng giật giật, trong lòng trào lên cảm giác muốn lao đến đấm vào mặt hắn hai cái cho bõ ghét.
Nhưng tình cảnh hiện tại đúng như Hà Lý nói. Lão cứ ngỡ Âm Vân Tử là cọng rơm cứu mạng, nên mới chạy trối chết vào cái Lâm Hải Di Tích không lối thoát này hòng trốn sang Trung Giới.
Ai ngờ đâu, đây lại là đường chết...
Sự đã rồi, giờ muốn chạy cũng khó, mà có chạy thoát thì kiểu gì cũng lại rơi vào tay Hà Lý.
Cá nằm trên thớt!
Giang Hùng nào còn gan đâu mà bật lại Hà Lý.
Lão đành nén cục tức, kìm nén nỗi sợ hãi về tương lai mịt mù, ôm chút hy vọng sống sót mà lên tiếng: "...Cậu không cần phải đứng đó cười trên nỗi đau của người khác đâu."
"Tôi biết các cậu có rất nhiều điều muốn hỏi."
"Tôi có thể hợp tác."
"Cái này cũng coi như... lập công chuộc tội được chứ?"
"Tôi sẽ khai hết những gì mình biết, còn nộp lại toàn bộ tài nguyên, bảo vật đã thu thập được. Cho dù không được miễn tội thì ít nhất... cũng tha cho tôi con đường sống chứ?"
Giọng lão hơi run run.
Rõ ràng lão cũng sợ chết, sợ Hà Lý lạnh lùng phán một câu "ông vẫn phải chết".
Hà Lý nghe xong chỉ cười tươi rói.
"Giờ ông làm gì còn tư cách mà mặc cả!"
"Có điều, nếu ông khai ra đủ nhiều..."
"Nộp lên đủ nhiều..."
"Thì phán quyết cuối cùng dành cho ông, biết đâu đấy... có lẽ... đại khái là sẽ có chút thay đổi."
Hà Lý nói chuyện kiểu nước đôi, chẳng rõ ràng gì cả.
Giang Hùng dù không hài lòng với câu trả lời này, nhưng cũng chẳng dám đòi hỏi gì thêm. Dù sao tên này cũng đâu giống mấy gã Điều Tra Viên hay lo trước sợ sau kia.
Nếu là người khác thẩm vấn...
Thì lão có thể cắn răng chết cũng không khai, chừng nào cấp trên chưa hứa giảm án.
Mấy tay Điều Tra Viên cần thông tin quan trọng kiểu gì cũng sẽ tìm cách xin giảm tội cho lão. Nhưng Hà Lý thì khác, cái thứ này hễ không vừa mắt là động thủ ngay.
Không khai á? Hắn giết quách cho rảnh nợ.
Hắn có thèm quan trọng hóa mấy cái tin tức tình báo đâu.
Người ta có thực lực mà.
Mặc xác ông nắm giữ bí mật gì, cùng lắm thì hắn tốn thêm chút thời gian đi hỏi đứa khác là xong.
Nghĩ đến đây, Giang Hùng hết cách, chỉ còn biết thầm cầu nguyện Hà Lý động lòng từ bi, thấy lão thành khẩn khai báo mà nói đỡ với cấp trên vài câu để giảm tội.
Vừa nghĩ, lão vừa mở miệng...
"Các cậu... muốn hỏi gì?"
"Luyện Khí sĩ!" Hà Lý đáp gọn lỏn: "Ngoài Âm Vân Tử ra, ở Ma Đô vẫn còn Luyện Khí sĩ khác, đúng không?""...Phải!" Giang Hùng gật đầu: "Tuy tôi không gặp qua nhiều Luyện Khí sĩ, nhưng trước đây từng có hai kẻ tìm đến Âm Vân Tử, tôi đã nhìn thấy."
"Theo tôi được biết..."
"Bọn họ đều là đệ tử của Liệt Nhật Tông."
"Chỉ có điều địa vị của những Luyện Khí sĩ kia thấp hơn, còn Âm Vân Tử được coi là kẻ có quyền hạn cao nhất."
Nói đoạn, lão ngẫm nghĩ một chút rồi tiếp lời: "Tông môn Luyện Khí sĩ trên Tiên Sơn Hải Ngoại chắc chắn là Liệt Nhật Tông, nhưng nơi đó chỉ được xem là một khu vực trọng yếu của tông môn này mà thôi."
"Hồi trước tôi không rõ mưu đồ của Âm Vân Tử..."
"Lão chỉ sai tôi đi tung tin đồn về việc dùng Chân long để lên Tiên Sơn Hải Ngoại."
"Hơn nữa, hình như lão ta... còn có ý định thâu tóm Đại Hạ, đang bí mật sắp xếp, muốn tìm kiếm những kẻ quyền cao chức trọng như tôi để sai khiến."
"Có điều, chuyện Chân long đã đổ bể."
"Việc thâu tóm Đại Hạ cũng không thành."
"Nhưng mà, nghe những lời lão nói lúc nãy, tôi cũng lờ mờ đoán ra lão rốt cuộc muốn làm cái gì rồi..."
Giang Hùng đoán ra, Hà Lý cũng đoán được, dù sao những lời Âm Vân Tử nói trước đó đã quá rõ ràng; lão già kia vốn dĩ ở Trung Giới liều mạng tu luyện để tránh kiếp nạn.
Vì chuyện này, chắc hẳn lão đã phải trả một cái giá nào đó, thậm chí còn dính dáng đến những tồn tại quỷ dị kia.
Ai ngờ lão vừa mới ôm được cái "đùi to"...
Thì đã bị tống xuống Hạ Giới.
Hậu quả là, cái chỗ dựa mà lão phải trả giá đắt mới kiếm được giờ thành vô dụng, chẳng giúp ích gì được cho lão, hơn nữa, việc kiếm tài nguyên tu luyện cũng trở nên khó khăn gấp bội.
Không chừng trong chuyện này còn có những ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ khác đối với lão.
Tóm lại, chính vì những lý do đó...
Mà Âm Vân Tử mới nôn nóng muốn quay về Trung Giới đến thế.
Chân long... kiểu như Thập Giác, sở hữu năng lực "Bất Trục Tiên Linh", có thể miễn nhiễm rất nhiều loại ảnh hưởng.
Âm Vân Tử chắc chắn biết điều này nên mới muốn lợi dụng sức mạnh của Chân long để về Trung Giới. Còn về cụ thể làm thế nào? Chắc chắn có liên quan đến Tiên Sơn Hải Ngoại.
Cuối cùng, về việc lão muốn thâu tóm Đại Hạ...
Lý do thì có quá nhiều.
Vì tư lợi, vì vơ vét tài nguyên, thậm chí là để lấy lòng những tồn tại đáng sợ hơn kia.
Chuyện này về cơ bản là việc mà tất cả Luyện Khí sĩ đều làm, chẳng có gì phải đoán già đoán non. Chỉ là, Hà Lý ngẫm nghĩ một chút, trong lòng lại cảm thấy có gì đó hơi sai sai.
"Theo tôi biết..."
"Trong di tích này có một loại Lệnh Bài đúng không?"
Hà Lý bỗng nhiên lên tiếng.
"Dùng Lệnh Bài đó cũng có thể đến Tiên Sơn Hải Ngoại. Nếu Âm Vân Tử chỉ muốn đến đó..."
"Tại sao lão ta không đi lấy Lệnh Bài?"
Hà Lý ngờ vực hỏi.
Giang Hùng lắc đầu: "Tôi biết về Lệnh Bài đó, nhưng Âm Vân Tử chẳng muốn nhắc nhiều đến nó. Tuy lão không nói thẳng... nhưng nhìn thái độ thì có vẻ lão không tài nào lấy được Lệnh Bài."
"Không chỉ vì quá trình đoạt Lệnh Bài có quá nhiều nguy hiểm đâu."
"Tôi nghĩ, nguyên nhân quan trọng hơn là..."
"Việc lấy Lệnh Bài chắc chắn có hạn chế gì đó.""Thế nên lão mới dứt khoát từ bỏ."
Hạn chế sao? Hà Lý khẽ gật đầu.
Nghĩ đoạn, hắn truy hỏi: "Tiên Sơn Hải Ngoại... nửa năm trước xuất hiện rồi lại biến mất."
"Âm Vân Tử là Luyện Khí sĩ của Liệt Nhật Tông, lão ta hẳn phải biết nhiều hơn về Tiên Sơn Hải Ngoại chứ? Lão có nói với ông bao giờ thì nó xuất hiện lại không?"
"Có nói!" Giang Hùng gật đầu.
"Theo thời gian lão nói, thì chắc khoảng..."
"Ba ngày nữa!"
Ba ngày nữa? Nhanh thế cơ à?
Hà Lý nghe vậy thì hơi bất ngờ, nhưng Tiên Sơn Hải Ngoại xuất hiện càng sớm càng tốt.
Dù sao hắn cũng chẳng thể cứ chôn chân mãi ở cái xó Ma Đô rách nát này để chờ đợi. Giờ nó sắp xuất hiện ngay thì đỡ tốn thời gian của hắn.
Nghĩ đến đây, gương mặt hắn thoáng lộ vẻ vui mừng.
"Thế Âm Vân Tử còn nói gì nữa không... về Trung Giới hay các Luyện Khí sĩ khác ấy?"
Kìm nén sự vui vẻ trong lòng, Hà Lý hỏi tiếp.
Giang Hùng nhíu mày ngẫm nghĩ.
Một lúc sau, lão mới đáp: "Âm Vân Tử không kể nhiều về Trung Giới, nhưng... về Luyện Khí sĩ khác thì lão có nhắc đến Khô Vinh Tử."
"Thậm chí lão còn dò hỏi tôi về hắn nữa."
"Nghe ý tứ của lão thì hình như Khô Vinh Tử cũng đã đến Lam Tinh rồi, nên lão muốn đi tìm."
"Khổ nỗi tôi chưa từng nghe danh Khô Vinh Tử bao giờ."
"Nên chịu, chẳng biết đường nào mà tìm..."
Khô Vinh Tử? Hà Lý ngạc nhiên.
"Lão nhắc đến chuyện gì về Khô Vinh Tử?"
Nhớ lại vị Luyện Khí sĩ từng gặp ở Phật Đô, Hà Lý không kìm được tò mò mà truy hỏi.
"Có vẻ lão rất coi trọng Khô Vinh Tử!" Giang Hùng nhớ lại: "Theo lời lão nói thì Khô Vinh Tử là nhân tài hiếm có ở Trung Giới, còn lợi hại cụ thể ra sao thì lão không nói rõ..."
"Trước đây tôi cũng tò mò hỏi thử."
"Nhưng lão không nói nhiều, chỉ bảo là... Khô Vinh Tử không giống Nhật Nguyệt Vạn Pháp Chân Quân gì đó..."
Hửm? Nhật Nguyệt Vạn Pháp Chân Quân?
Cái danh xưng này nghe oai thật đấy.
Nhưng tên Khô Vinh Tử kia tuy có chút bản lĩnh...
Cũng đâu gánh nổi cái danh hiệu to tát thế này chứ?
Nếu hắn thật sự là "Nhật Nguyệt Vạn Pháp Chân Quân" gì đó, Hà Lý không tin mình có thể đánh bại được hắn...
Khoan đã... Vạn Pháp? Chẳng phải Khô Vinh Tử từng nói nơi hắn ở trước đây chính là di tích Vạn Pháp Tông sao? Ở đó, đám Mục Lam còn tìm thấy một tấm kim bạc rách nát.
Trên tấm kim bạc đó có ghi chép những lời kỳ lạ...
Liệu có mối liên hệ gì trong chuyện này không nhỉ?
Hà Lý không kìm được mà suy nghĩ miên man.
Tiếc là nghĩ mãi cũng chẳng ra đầu đuôi gì.
"Nhắc mới nhớ, trước khi chết Khô Vinh Tử từng bảo tôi và hắn còn cơ hội gặp lại? Tên đó chắc chưa chết thật... Có lẽ sau này gặp lại có thể hỏi hắn xem sao?"
"Dù sao hắn có vẻ cũng khá dễ nói chuyện..."
Hà Lý trầm ngâm, một lát sau, hắn hoàn hồn nhìn về phía Giang Hùng – kẻ đã không còn bao nhiêu giá trị lợi dụng...
"Lệnh Bài trong di tích này cụ thể nằm ở đâu?"
"Cả Cửu Tiết Ngọc Tông nữa? Đưa đây!"